Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con đang hành theo pháp Thầy chỉ dạy chú tâm quan sát trên thân thọ tâm pháp này. Sao con càng hành thì con càng thấy rõ phiền não phát sanh lên, lúc trước cũng có phiền não nhưng không thấy rõ như bây giờ, phiền não phát sanh lên liên tục. Có những lúc tâm con cũng khó chịu với những phiền não này. Mỗi lần tâm khó chịu với phiền não thì con tự nhắc nhở tâm đó là pháp phát sanh lên thì sự khó chịu đó dần dần lắng dịu xuống. Như vậy là sao vậy Thầy con không hiểu. Mong Thầy chỉ dạy cho con với, con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con muốn hỏi thêm 1 câu hỏi nữa có liên quan đến bệnh rối loạn thần kinh thực vật của con. Con vẫn hành theo pháp của Thầy con luôn chánh niệm tỉnh giác trên thân thọ tâm pháp. Thì con vẫn thấy nỗi sợ phát sanh lên càng nhiều. Có phải pháp đang vận hành không thưa Thầy? Nếu con cố gắng vượt qua thì căn bệnh con sẽ khỏi không thưa Thầy? Căn bệnh sợ này là con sợ chạy xe. Vậy còn cứ tiếp tục chánh niệm còn nỗi sợ có phát sanh lên thì cứ để tự nhiên và chỉ biết và lắng nghe là được phải không Thưa Thầy? Kính mong Thầy chỉ giúp con. Con xin cảm ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Thầy vui lòng giải thích thêm cho con được hiểu rõ 2 từ “Rỗng lặng” để con hành pháp cho đúng. Con xin cám ơn Thầy. Vì hiện giờ con hiểu rằng 2 từ “Rỗng lặng” là tâm không có tạp niệm xen vào, tâm không có kiến thức của cái ta ảo ảnh xen vào thì gọi là “Rỗng lặng” có đúng vậy không thưa Thầy?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Thưa thầy cho con hỏi cảm ứng đạo giao là sao ạ?

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy cho con hỏi, cảnh giới chư Thiên như thế nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy con xin phép được hỏi thầy 1 câu, con kính mong thầy giải thích cho con hiểu ạ. Thưa thầy khi mình hiểu được cái biết là mình vốn định tĩnh trong lành sáng suốt trước các pháp đến và đi. Và những việc lợi người lợi mình thì mình làm, vậy tức là mình đã có quan sát có chánh niệm để biết được niệm nào là thiện, niệm nào là ác để mình sử dụng. Vậy cái biết đó vẫn còn phân biệt để sử dụng vào mục đích. Pháp thì vẫn vận hành không có đúng có sai, đúng sai đó là do xã hội đặt ra vậy có những lúc pháp xấu hiện về mà mình dùng chánh niệm quan sát thì 1 là trở thành hành động, 2 là quan sát được sự sinh diệt của pháp. Nhưng con nghĩ là mình nên bộc lộ ra bên ngoài 1 cách không phán xét để xem hậu quả của pháp đó đối với mình như thế nào. Tuy rằng tâm mình không bị cấu nhiễm bởi pháp đó nhưng cũng không để pháp đó làm mình quan sát. Con có suy nghĩ như vậy mong thầy nói cho con hiểu ạ. Con xin cảm ơn.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, cho con hỏi 2 câu: + Khi đã thấy sắc, thế giới, con người toàn là sắc. Tiếp tục như thế nào để thấy rõ danh? + Chỉ và quán hay định và tuệ cần được phối hợp như thế nào trong tu tập ạ. Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông, Trước tiên con xin kính gửi lời nguyện cầu sức khỏe an hảo đến sư ông và con cũng xin được lễ bái sư ông từ xa. Thưa sư ông, đêm qua khi đang đọc sách, trong con chợt lóe lên một sự nhận biết. Con không biết phải gọi tên chính xác đó là gì, có thể là kiến giải, là nhận biết nhưng chúng thường chợt lóe lên khi con đọc sách hay khi tâm con rỗng lặng. Thường thì sau đó con để chúng tự ra đi chứ không còn nâng niu, bám víu, hay tự thấy thỏa mãn như trước đây. Con xin trình lên sư ông để sư ông chỉ dạy thêm cho con. Con vừa nhận ra một cách tương đối rõ (không qua lý thuyết vì con chấp nhận để lý thuyết đi qua sau khi tiếp nhận) rằng khi không dính mắc vào các tướng sinh diệt thì ngay đó là bất sinh bất diệt chứ không có một thực thể bất sinh bất diệt nào để tìm kiếm và đạt được cả. Nhưng trước đây con gặp khó khăn ở chỗ không buông được những kiến giải tưởng rằng hay ho lắm của mình. Giờ con để tự chúng đến và đi thì thấy quả thực rất nhẹ nhàng và đơn giản, cứ như một gánh nặng mà cuối cùng con đã biết cách đặt xuống. Giờ đây con thấy lý và sự không còn là hai nữa. Xin sư ông chỉ dạy thêm cho con. Con thành kính cảm tạ sư ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư, Lâu rồi không trình pháp với Sư, không biết sức khỏe của Sư thế nào? Con vẫn luôn cầu mong cho Sư mọi sự được bằng an. Hôm nay, con viết thư xin Sư chỉ dạy giúp con về ba điều như sau: 1/ Sau thời gian thực hành, con còn bị kẹt ở tâm cảm thấy mọi sự nhàm chán khi thấy chúng vô thường, ảo ảnh. Con không còn hứng thú khi gặp gỡ bạn bè, hay tham gia vào sự giải trí thậm chí là cả nghe nhạc. Khi nghe bạn bè tâm sự, con thấy những điều họ nói đến cũng đều tạm bợ và ảo mộng. Không biết như vậy là tốt hay xấu, và việc thực hành của con đang đúng hướng hay không? 2/ Việc thứ hai là con còn bị dính mắc vào tâm sân vi tế khi có người tự ý đụng chạm hoặc dịch chuyển đồ đạc của mình. Không phải con sân vì yêu quí món đồ mà vì con thấy họ đang làm hành động trái lẽ phải. Con không biết làm cách nào để nhìn nhận sự việc này một cách trong sáng. 3/ Ngay sau khi tâm vừa tiếp xúc với cảnh, thường sẽ có một tâm đánh giá phân tích nảy sinh, và tâm này làm sinh ra bản ngã tham, sân, si. Như vậy ngay khi tâm này hiện ra, có phải con nên dẹp nó đi vì biết nó sai hay vẫn nên để cho nó diễn ra? Con xin thành kính tri ân Sư!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ con xin cám ơn Thầy. Giờ con không dám hứa hẹn điều gì nữa. Cứ sống tùy duyên thuận pháp và thực hành theo pháp Thầy chỉ dạy. Nhưng có 1 điều con đang lo cho ba của con. Hiện giờ ba con đã 83 tuổi rồi nhưng không hề tin tưởng vào Phật Pháp, mặc dù con cũng đã cố gắng khuyên ba con nên quy y Tam Bảo và tạo phước báu trong kiếp hiện tại này để giảm bớt tội lỗi và tạo duyên lành cho kiếp vị lai. Mỗi lần con khuyên là ba của con không hề tin tưởng mà còn hay phỉ báng Phật Pháp nữa. Con rất sợ ba con sa vào 4 đường ác đạo. Mặc dù con với mẹ con khuyên nhủ rất nhiều. Giờ con cũng không biết phải làm sao để giúp ba con nữa. Thầy cho con 1 lời khuyên để con làm tròn chữ “hiếu”. Mẹ con thì đã là Phật tử lâu rồi và mẹ con làm phước rất nhiều, cũng tinh tấn hành thiền. Con cũng đỡ lo cho mẹ, chỉ phụng dưỡng mẹ trong sinh hoạt hàng ngày thôi.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời