Con cám ơn Thầy rất nhiều. Câu trả lời của Thầy thật là thấu đáo và làm cho con càng lúc càng thấm thía.
Nhưng xin Thầy cho con hỏi tiếp, như vậy cái đau tâm lý này mình làm sao để cởi mở ra được? Kính xin Thầy khai thị cho con. Con chân thành cám ơn Thầy.
Dù giúp được cho đứa con nghiện ngập hay không thì điều quan trọng tâm người mẹ cũng phải bình tĩnh sáng suốt mới không bị đắm chìm trong cái khổ tâm lý. Nên nghe pháp thoại để giải tỏa được những nhận thức sai lầm về cuộc sống. Khổ chính là vì những nhận thức sai lầm ấy.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy,
Nhân dịp năm mới, con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe và an vui. Con thì rất vui vì được Thầy làm lễ quy y và hướng dẫn cho con tu tập cách đây vài tuần. Niềm vui quá lớn, ngay hôm đó và nhiều ngày sau, con gặp ai mà có duyên với Phật Pháp là con cũng kể là con được quy y rồi. Con không hẳn là muốn ‘khoe’ mà sao con cứ khoe hoài, giống như ly nước đầy cứ sánh nước ra ngoài hoài. Như vậy có sai không Thầy? Cái sự ‘khoe quy y’ của con tới nay giúp con được một việc rõ ràng là không còn ai mời hay ép con uống bia rượu nữa. Gia đình và bạn bè còn giúp nhắc con giữ giới nữa chứ. Nhưng con sợ cái sự khoe này là dấu hiệu của bệnh ‘cống cao ngã mạn’ quá, xin Thầy giúp cho con lời khuyên nha? Con xin cám ơn Thầy.
“Tốt thì khoe” cũng đúng thôi, nếu khoe như một lời chia sẻ hay tâm sự mà lợi mình lợi người thì đâu có sao. Không khoe vì danh vì lợi là được. Con biết cảnh giác với “cống cao ngã mạn” là tốt rồi.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy,
Con cố gắng thận trọng, chú tâm, quan sát trong vài tuần nay thì con thấy mình chỉ làm được điều đó với ‘quy mô’ nhỏ lắm, mỗi lần chừng năm mười phút là con hoặc là bắt đầu lăng xăng, hoặc là bắt đầu chán nản, bức bối, thiếu điều muốn nghiến răng nghiến lợi. Mãi lâu sau mới quay trở lại quan sát tiếp, mà cũng chỉ được một tí ti thôi, rồi thì ngựa quen đường cũ. Nhưng như vậy cũng cho con thấy mình thường ngày sống trong ‘vô thức’ nhiều như thế nào.
Trong lúc bắc ghế ra cái sân ‘tâm’ để xem tuồng ở trỏng thì con thấy vừa bớt khổ mà cũng vừa khổ Thầy ạ.
– Bớt khổ ở chỗ, con bận lấy ‘tâm’ sắm vai khán giả thành ra cũng chẳng còn ai để mà diễn tuồng. Con nhìn tới nhìn lui, chẳng thấy sự việc gì mấy, vắng lặng. Đôi ba phút trôi qua mà tưởng như dài lắm. Trong mấy phút đó con chẳng khổ tí nào (mặc dù trước đó con vẫn đang trong chế độ u sầu khổ sở, khóc lóc, oán than,…). Thành ra giờ con thấy đúng là ‘mọi sự do tâm mình mà ra’, y như hình ảnh mà mình thấy trên tivi vậy, mình có thể ‘chuyển kênh’, muốn khổ thì cứ đế yên kênh ‘mặc định’ vậy mà khổ, muốn xả hơi thì bấm kênh ‘thận trọng chú tâm quan sát’ thì được xả hơi. Nhưng nhiều khi con muốn ‘chuyển kênh’ mà chuyển không được vì trên sân khấu đủ màn hát múa, bi ai, thương nhớ, lo âu, um sùm bát nháo, tuy nó làm mình khổ mà nó cũng hấp dẫn quá Thầy ơi!
Còn như kênh ‘thận trọng chú tâm quan sát’ thì bớt khổ nhiều lắm nhưng mà sao nó im lặng, vắng ngắt, và nhiều lúc con thấy chán quá. Nhiều khi cái sự im lặng và vắng ngắt đó cũng làm con hơi lo sợ vì con không quen với nó (nên con thường chuyển qua kênh ‘mặc định’ và tiếp tục buông tuồng trong cảm xúc khổ sở quen thuộc). Thầy cho con xin lời khuyên làm sao để con tập làm quen với kênh mới được không ạ? Hay là con đang làm gì sai?
– Trong lúc thận trọng, chú tâm, quan sát, con nhận thấy là khi mà sự việc nó diễn ra theo lộ trình của nó mà không bị mình gán ghép nó vào những cái cũ mình đã có hay những cái mới mình mong cầu thì việc nào nó cũng như việc nào và có ra sao thì cũng chẳng có sao cả. Thí dụ, hiện giờ con thấy việc con đi học trễ, làm bài chậm, thiếu nợ học phí mấy tháng, … nó cũng bình thường. Nhưng trước đây con buồn nhiều lắm, vì con nghĩ là nó bất thường, vì ‘trước đây mình học cũng được mà, sao giờ ra nông nỗi này’, rồi thì ‘như vậy biết tới chừng nào mình mới làm xong việc cần làm’, rồi lại ‘ôi thôi tội nghiệp ba mẹ mình, thầy cô mình chắc cũng khổ vì mình lắm, bạn bè chắc cười chê mình,’… Tại con nhập nhằng, đem chuyện hiện tại ở đây ra so đo với chuyện cũ chuyện mới ở đông ở tây, nên con thất vọng và lo âu hết sức, đến nỗi còn âm mưu tự sát hết mấy phen. Còn khi con chốt lại, thử chỉ xem xét trong cái khuôn ‘bây giờ và ở đây’ và bỏ bớt mấy cái mong muốn mãnh liệt ‘phải thế này, nên thế kia’ thì mọi thứ trông đơn giản và chẳng gây đau đớn gì. Thì nó là như vậy thôi. Chuyện tình cảm cũng vậy. Nếu như con kể lể dông dài thì sẽ có nhiều tuyến nhân vật nọ kia, có kẻ xấu, có người bị hại, có lừa đảo, có vết thương. Còn như con chỉ quan tâm tới ngay lúc này thôi thì ai cũng như ai, tất thảy chỉ là một ít con người và một ít sự việc mà ý nghĩa cũng chẳng lấy gì làm to tát lắm.
– Nhưng mà con thấy cũng hơi ‘khổ’ khi xét mình trong hoàn cảnh hiện tại vì con bị mất phương hướng Thầy ơi! Vì trước đây con có một ‘hệ tọa độ’ chuẩn (do con tự ép dầu ép mỡ mà đưa ra cho mình), dựa vào đó con sẽ thấy mình cần phải làm gì, làm thế nào, tiến độ và tốc độ ra sao. Bây giờ thì con chẳng nhất thiết muốn gì, hệ tọa độ đó trông lại có vẻ vớ vẩn. Bài vở thì con vẫn làm, con đường con chọn thì con vẫn đi, nhưng không ‘sống mái’ với nó, thành ra cũng có người hỏi con tại sao. Nước lên cao rồi mà sao con chưa nhảy? Bộ con bất đắc chí sao? Bộ con chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao? Bộ con tính cho mọi người một phen ê chề, thất vọng hay sao? Bộ con đợi cái trát đòi hoàn trả toàn bộ học bổng bao năm nay lại để mình phá sản một cuộc thật hoành tráng, báo cha, hại mẹ, thì mới sáng mắt ra hay sao? Bộ con tính đóng vai em bé vô ưu vô lo ở cái lứa tuổi trưởng thành này hay sao? v.v… và v.v…
Trước đây chẳng ai nhắc thì con đã sợ phát khiếp lên, còn bây giờ thì con chẳng thấy vấn đề gì cả. Trong cái khuôn ‘bây giờ và ở đây’ thì con thấy mình vẫn an ổn như thường, con có vấn đề của mình nhưng con không thấy chuyện lên gân ‘sống mái một phen’ là cần thiết. Con cứ ‘đủng đỉnh đi’. Nhưng con không biết thái độ và hành vi của mình như vậy có sai và có ích kỷ không thưa Thầy? Nhiều khi con muốn ‘trở lại lối xưa’, uống thật nhiều cafe và viết thật nhiều chữ nghĩa, trả hết nợ đèn sách, gật đầu lấy chồng thật mau, xong hết nghĩa vụ phận sự với các bên, rồi thì lúc đó mình sẽ ‘có quyền’ mà thong dong, tự tại, không ai tới hỏi thăm, đôn đốc – còn bây giờ theo lý thì con không có cái quyền đó mà phải cật lực lên. Nhưng có một cái gi đó cản con lại, mà con nghĩ là chính con – đang ghìm mình lại. Con hiện mất phương hướng – một mặt con muốn bơi ngược dòng, tìm lại phương hướng theo cách cũ mà con vẫn biết, mặt khác con muốn buông trôi, trôi đi đâu cũng được.
Con xin lỗi Thầy con viết dông dài quá, chuyện nọ xọ chuyện kia. Nếu Thầy có lời khuyên nào cho con, con thật trân quý lắm vì tự con thì con hết biết phải trái đúng sai gì rồi. Con chẳng biết phải làm thế nào nữa. Con xin cám ơn Thầy.
Con giỏi thật, có thể diễn tả tâm trạng khá chi ly khúc chiết, như một nhà văn về môn tâm lý học hoặc phân tâm học vậy đó. Có điều việc so sánh hai “kênh” của con chưa đúng lắm, và có lẽ vì vậy con cảm thấy lúng túng khi cho rằng một là phải “vào khuôn” hai là buông theo “ngựa quen đường cũ”. Hai kênh kiểu đó có vẻ giống như con đang xem hai kênh cùng một lúc trên hai TV khác nhau thì đúng hơn: Một kênh bên TV này đang diễn bi hài kịch rất sống động, một kênh bên TV kia chiếu cảnh hoang sơ rất tĩnh mịch. Nhưng vì con phải nhìn qua nhìn lại, bên nào cũng hay nên đâm ra phân vân chọn lựa và hậu quả là không xem được bên nào trọn vẹn, xem bên này thì mất bên kia, mà con thì không muốn bỏ bên nào! Ôi, cuộc đời thật khó khi phải bắt cá hai tay, đúng không? Tâm trạng của con là thế đấy!
Thầy sẽ đưa ra hai kênh khác để tùy con chọn lựa, chọn kênh nào tùy con, kênh nào con cũng đều học được bài học quý giá của nó, vì tuy hai kênh nhưng cùng diễn duy nhất một sự kiện mà thôi. Kênh thầy nói đây không phải là hai kênh hai sự kiện khác nhau, mà là hai thái độ khác nhau khi nhìn về cùng một sự kiện. Sự sống chỉ duy nhất một kênh “thực kiện” đang là cho mỗi người mà thôi, còn kênh kia chỉ toàn là “ảo ảnh” mộng mơ. Thí dụ như con đang lái xe thì việc lái xe là thực kiện của sự sống đang diễn ra tại đây và bây giờ. Nếu con biết thận trọng chú tâm quan sát vào thực kiện đang lái xe, thì con sẽ lái an toàn thoải mái, suôn sẻ, không bị chi phối bởi điều gì thì sẽ không phân tâm mệt mỏi, và tất nhiên sẽ không gây ra tai nạn, đó là kênh thứ nhất. Nếu con vừa lái lái xe (thực kiện duy nhất đang là) vừa nghĩ đến yêu đương hay thù hận nơi một ảo ảnh quá khứ, tương lai nào đó, hoặc con bị thu hút vào một hình ảnh hấp dẫn bên ngoài thì con đang rơi vào kênh thứ hai (không phải là sự kiện hiện thực mà chỉ là mộng ảo). Sự sống luôn đồng nhất nơi thực tại đang là, duy nhất một kênh, chỉ có thái độ sống mới phân tâm, đa kênh, đa hệ.
Có thể con hiểu chưa chính xác từ buông, từ thực tại (sự sống) ngay đây và bây giờ, và cụm từ thận trọng chú tâm quan sát chăng? Con xem buông là từ bỏ kênh “mặc định” của đời sống. Nhưng thế nào là “mặc định” của đời sống do tâm trí quy ước và thế nào là “mặc nhiên” của đời sống được vận hành theo nguyên lý của pháp. “Mặc định” cũng có hai loại: Mặc định đúng tốt và mặc định sai xấu. Thận trọng chú tâm quan sát là để phát hiện ra đâu là mặc định, đâu là mặc nhiên (chân tánh) của đời sống, và nếu là mặc định thì đó là mặc định đúng tốt hay sai xấu, chứ không phải “muốn khổ thì cứ đế yên kênh ‘mặc định’ vậy mà khổ, muốn xả hơi thì bấm kênh ‘thận trọng chú tâm quan sát’ thì được xả hơi” như con nói. Con có thể phát triển mặt “mặc định” tích cực đúng tốt của đời sống bằng cách thận trọng chú tâm quan sát để không rơi vào mặt “mặc định” tiêu cực sai xấu thì vẫn được hạnh phúc, đâu phải mặc định nào cũng khổ. Dù là “mặc nhiên” con cũng cần thận trọng chú tâm quan sát để thấy ra sự sống động, phong phú, kỳ diệu, nhiệm mầu của nó, nếu không con sẽ chỉ thấy “im lặng, vắng ngắt, và… thấy chán quá” như con nhận xét. Như vậy, cả hai mặt “mặc định” và “mặc nhiên” đều cần có sự thận trọng chú tâm quan sát thì đời sống mới không thiên chấp một bên.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kinh thua Thay,
Vo chong con rat biet on Thay, vi Thay da tra loi mail cho con. Kinh chuc Thay luon khoe va than tam an lac. Chung con xin cam on Thay.
Thầy sẽ gởi địa chỉ và số điện thoại của người thí chủ đó cho con qua email.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kinh thua Thay,
Con cam on Thay da cho con biet tong quat lich trinh bay cua Thay. Theo chuong trinh, Thay se den mien Nam Calif (Los Angeles) vao ngay 1 thang 4. Thay co du dinh len giang phap o mien Bac Calif (San Jose) khong? Va neu co, thi Thay se den chua nao de chung con xin den danh le Thay.
Con xin kinh thu,
Con Anh Pham
Thầy cũng chưa biết vì tùy ở đâu mời thì thầy mới đến. Có thể thầy đến San Jose trong thời gian ở Los Angeles. Thầy sẽ báo cụ thể sau.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy,
Con muốn nói với người bạn đạo câu hỏi ngày 23 tháng 2 về bệnh đau đầu buổi chiều. Con bị đau như vậy 40 năm, sau này cứ đến 12 giờ trưa con uống trà xanh pha với mật ong và chanh, thế là con khỏe. Hoặc là uống aspirin thứ dùng cho trẻ em (81mg coated), cũng rất hiệu nghiệm. Con kính lễ thầy
Đầu năm mới con kinh chúc thầy luôn mạnh khoẻ.
Bạch thầy! con đang băn khoăn chưa biết phải xử lý ra sao đối với bàn thờ vong người thân của con sau khi hết 49 ngày. Thầy chỉ giáo dùm con với. Con chân thành cám ơn thầy.
Thực ra bàn thờ vong chỉ là phong tục tập quán của người Việt, xưa bày nay làm theo kiểu Trung Hoa thôi. Người Ấn Độ thiêu xong bỏ tro xuống sông là hết. Theo Phật giáo Nguyên Thủy, đối với thân nhân đã chết quan trọng là làm phước hồi hướng cho họ, riêng ông bà, cha mẹ, thầy tổ và các bậc ân nhân thì thờ là để tỏ lòng tri ân tôn kính thôi chứ họ đã đi tái sinh rồi đâu còn nữa mà cúng. Nếu quá tin vào hình thức thờ cúng cũng là mê tín.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Cảm ơn thầy đã cho chúng con những bài học quý giá để thấy ra sự thật như nó là, giữa cuộc đời mong manh nhiều biến đổi này. Sadhu… Sadhu… Con kính lễ tri ân Tam Bảo, tri ân thầy!
Như vầng Nhật nguyệt
Muôn đời sáng trong!
Sādhu lành thay! Thấy ra thực tại đang là thật bình thường và thật kỳ diệu, phải không con?
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Thầy! Đầu Xuân, gia đình chúng con kính chúc Thầy và các quý chư Tăng, Ni cùng các đạo hữu thân tâm thường an lạc, tấn hóa trên đường Đạo.
Thưa Thầy, trong phần Kinh tụng hàng ngày có phần Lễ tam thế Phật: con xin hết lòng thành kính làm lễ 28 vị Chánh biến tri, 12 ngàn vị Chánh biến tri, và 500 ngàn vị Chánh biến tri (55, 24 ngàn, 1 triệu; 109, 48 ngàn, 2 triệu vị Chánh biến tri).
Con mong được Thầy giải thích cho phần này ạ.
Con kính tri ân Thầy.
Chúng con kính chúc Thầy an vui, sức khỏe để là người cha tinh thần dẫn dắt chúng con.
Bài kinh này nói về 3 thời kỳ và 3 hạnh tu của một vị bồ-tát trải qua cho đến khi thành Phật:
1) Hạnh Trí Tuệ: Thời kỳ phát nguyện trong tâm: Trải qua 500 ngàn vị Phật. Thời kỳ phát nguyện ra lời: Trải qua 12 ngàn vị Phật. Thời kỳ được thọ ký: Trải qua 28 vị Phật.
2) Hạnh Đức Tin: Trải qua các vị Phật gấp đôi hạnh trí tuệ ở các thời kỳ.
3) Hạnh Tinh Tấn: Trải qua các vị Phật gấp đôi hạnh đức tin ở các thời kỳ.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thầy cho con hỏi thầy có tổ chức qui y vào dịp lễ đầu đà rằm tháng giêng này không? Do con có nghe tin thầy có việc không ở Tổ đình vào thời gian này.
Xin cảm ơn thầy.