Câu hỏi:
Thưa Thầy, âm dương cách trở nhưng bao năm qua trong lòng con vẫn nhớ thương khôn nguôi, chưa một ngày đền đáp báo hiếu! Làm sao để con có thể gặp lại và xóa bỏ niềm ân hận trong lòng con, thưa Thầy?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiDanh sách các chủ đề phổ biến
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiƠn sâu xưa chưa đáp
Nay hối hận bất an
Muốn báo đền nghĩa nặng
Hồi hướng phước trai đàn.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời1) Tâm khởi không thiện không bất thiện là tâm khởi của các bậc Thánh, gọi là tâm duy tác (kiriyā).
2) Khi vô ngã thấy vô ngã, khi có ngã thấy có ngã thì tánh thấy đó vẫn vô ngã. Con chỉ cần quan sát trung thực thì sẽ phát hiện ra khi nào có ngã khi nào không có là được
Câu hỏi:
Pháp danh con là Minh Anh.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiTùy theo lời thỉnh cầu của thí chủ mà vị xuất gia được phép hay không được phép nói điều mình cần.
Thí dụ 1. Khi thí chủ hỏi: “Năm nay con làm thí chủ lễ dâng y Kathina đến chư Tăng an cư mùa mưa tại chùa này, xin sư cho biết chư Tăng cần gì để dâng cúng”, nếu vị sư ấy nhập hạ ở chùa đó thì không được nói, nhưng nếu vị sư không nhập hạ ở đó thì nói được.
Thí dụ 2. Nếu thí chủ hỏi: “Mai con trai Tăng, sư dùng món ăn nào con xin dâng?” thì vị sư không được nói (trừ trường hợp thí chủ là cha mẹ), nhưng nếu thí chủ hỏi: “Con xin dâng thuốc cảm, xin sư cho biết là đang cảm hàn hay cảm nhiệt để con dâng thuốc cho đúng” thì vị sư có thể trả lời.
Tóm lại, có trường hợp trả lời được, có trường hợp trả lời không được.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiCon hiểu và thực hành như vậy là đúng. Cần phân biệt rõ giữa hai đối tượng: “hơi thở” và “sự thở”, và giữa hai cách niệm: Một là khởi ý tìm kiếm và theo dõi “hơi thở” một cách hữu ý, hữu vi, hữu ngã của ý thức. Hai là không khởi ý vẫn trọn vẹn nhận rõ “sự thở” một cách tự nhiên, vô vi, vô ngã của tánh biết. Chưa thấy rõ sự khác biệt này hành giả rất dễ bị nhầm lẫn.
“Hơi thở” là một khái niệm do ý thức chế định, nên khi khởi ý “niệm hơi thở” tức có chủ ý tìm kiếm (tầm), và theo dõi (tứ) khái niệm hơi thở. Để trở thành và đạt được thiền tướng (nimitta), tâm thức rơi vào hành trình của tư tưởng và thời gian. Đó là Thiền Định với đối tượng chế định (paññatti), khác với Chánh Định với đối tượng thực tánh (paramattha).
“Sự thở” là một thực kiện hay một động tác đang diễn biến tự nhiên, nên tánh biết không cần có chủ ý tìm kiếm theo dõi mà chỉ trọn vẹn (chánh niệm) cảm nhận trung thực (tỉnh giác) toàn thân khi sự kiện thở diễn ra như nó đang là (yathàbhūtā), không phát sinh tư tưởng và thời gian, không có trở thành và đạt được. Đó là định trong thiền Minh Sát với đối tượng thực tánh (sabhāva).
Thư giãn buông xả cho ý thức hữu ý, hữu vi, hữu ngã lắng xuống, trở về với tánh biết tự nhiên, vô vi, vô ngã, rỗng lặng, trong sáng (pabhassara citta) để nó tự soi sáng thực tánh chân đế của mọi sự mọi vật, trong đó không có người tu, không có pháp để đắc, không có cố gắng bám giữ, không có nỗ lực trở thành, chỉ có tâm và pháp vận hành trọn vẹn bất nhị.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiThầy đến Arizona chủ yếu là do Phật tử mời đi tham quan các thắng cảnh nên thầy chưa biết chỗ ở nhất định, chỉ biết ngày 14 April, 15 thầy bay từ phi trường LAX trên chuyến bay US Airway 612, đến phi trường PHX (Phoenix) lúc 11:21 am, Terminal 4, rồi có người đón thôi. Khi biết chỗ cụ thể thầy sẽ báo cho con.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiCó hai loại rỗng lặng: Một là rỗng lặng trong sáng, thấy biết rõ ràng tự nhiên, không vướng ngại gì cả. Đó là tánh biết không bị che lấp bởi bản ngã và tư tưởng. Hai là rỗng lặng của trạng thái vô ký, tiêu cực, thiếu sinh động. Đó là tâm si kết hợp với xả và nghi hoặc tâm vô nhân dị thục bất thiện. Trong trường hợp thứ 2 con nên sử dụng 4 giác chi: Niệm, trạch pháp, tinh tấn, hỷ bằng cách hăng hái phấn khởi lên để lắng nghe quan sát rõ mọi hoặt động của thân tâm.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiThuận pháp cứ tùy duyên
Đúng sai đều để học
Thấy ra pháp bản nguyên
Như trân châu, bảo ngọc!
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiMặc dù định, tuệ đều có tướng và dụng khác biệt nhưng trong thể tánh chúng không tách rời nhau. Ví dụ: Mặt hồ tĩnh lặng là định và phản chiếu rõ cảnh vật là tuệ, khi cảnh hiện rõ (tuệ) thì đương nhiên mặt hồ đứng yên (định) như vậy trong tuệ có định, và khi mặt hồ đứng yên (định) thì đương nhiên cảnh vật hiện rõ (tuệ), như vậy trong định có tuệ. Định và tuệ là hai yếu tính của tâm, như hai mặt của một bàn tay, trong cái này có cái kia nên tuy hai mà một, tuy một mà hai.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiSādhu lành thay! Con cũng trình pháp làm thầy cũng quá đỗi hoan hỷ luôn. Pháp thật bình thường và kỳ diệu phải không con?