Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Dạ thưa thầy, con đọc câu hỏi ngày 14/07/2015 của một bạn đạo, “Sư nói, Thận trọng, chú tâm, quan sát là một cách tu mà theo đó mình đang sống trong thực tánh chân đế (sống trong cái thực hoàn toàn, tức là sống trong đạo đế và diệt đế). Thưa Sư! Như vậy, so sánh khi một người ăn trộm họ cũng thận trọng khi đi bước chân nhè nhẹ, chú tâm nghe ngóng, và quan sát hoàn cảnh khi đột nhập vô nhà người ta… thì có gì khác hoàn cảnh tu thưa Sư?” làm con nhớ đến một câu chuyện đã từng đọc. Có một tên trùm ăn trộm, muốn cải tà qui chánh nên tìm đến một vị Sư nọ xin tu. Vị Sư truyền 5 giới và bắt anh ta giữ 5 giới. Sau một thời gian, anh ta lại trộm cắp. Sư phụ không chấp nhận và anh ấy tìm một vị Sư khác xin tu, vị này cũng truyền 5 giới rồi khuyên anh ta giữ 5 giới. Một thời gian sau anh ta vẫn trộm cắp trở lại… thế là chia tay vị thầy thứ 2. Ngồi trong ngôi miếu nhỏ với tâm trạng buồn chán cho chính mình thì anh có duyên gặp vị Sư thứ 3 vào miếu trú mưa. Qua hồi lâu trò chuyện anh ấy thấy mình rất hợp với vị Sư này nên kể hết mọi chuyện với Sư, và xin được theo Sư để tu tập, nhưng chỉ thọ 4 giới thôi, còn giới “không trộm cắp” thì xin không thọ vì anh ta không thể bỏ tính trộm cắp. Vị Sư hiền từ nói: “Ta chấp nhận với một điều kiện, khi con đi trộm cắp, lúc lấy đồ người ta thì phải “biết mình đang đi trộm cắp”, con có làm được không?” Anh ấy mừng rỡ và nói con làm được! Thế rồi anh ấy đi trộm cắp, trước khi và trong khi trộm cắp anh ấy nhớ lời Sư phụ “biết mình đang trộm cắp”. Trộm được một vài vụ rồi anh ấy thấy mình không thể trộm cắp được nữa, anh ấy “ngộ” ra, chạy về ôm chầm lấy sư phụ mà khóc! Sư phụ chỉ cười! Qua câu chuyện này con thấy, khi trọn vẹn chú tâm quan sát, trở về trọn vẹn với cái toàn thể (thân tâm cảnh) như nó đang là thì “tâm Tham” (trộm cắp) tự động bị mất năng lượng (như bị mất điện) liền biến mất và nó là một ảo tưởng không thật! Con xin chia sẻ câu chuyện này với bạn đạo, xin Thầy chỉ dạy thêm cho con! Con cảm ơn Thầy, chúc Thầy luôn mạnh khoẻ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, con xin cảm ơn Thầy rất nhiều về lời giảng giải về cách xử lý với những lỗi lầm đã xảy ra. Con xin diễn giải lại ý con để Thầy xem con đã lĩnh hội đủ ý của Thầy chưa nhé: – Trước đây con thường điểm lại mọi việc diễn ra trong ngày, ngẫm nghĩ xem đúng sai thế nào rồi đưa ra dự kiến điều chỉnh. Theo Thầy đó là cách tu theo Nho giáo: “Nhàn trung kiểm điểm bình sinh sự, tĩnh lý tư lương nhật sở vi”. – Tuy nhiên Thầy dậy rằng cần phải “chuyển hoá nhận thức và hành vi ngay nơi nó đang diễn ra” và không suy ngẫm về những thứ con cho là “lỗi lầm” nữa. Như vậy dù con có mắc “lỗi” thì con cứ để đó, không suy ngẫm đúng sai, vì chuyện đó đã qua rồi, và “đúng sai” cũng không hẳn là “đúng sai” một cách tuyệt đối theo chân đế, không phải “đúng sai” như nó đang là. – Thực tế, “lỗi” có xảy ra là do thất niệm, và như vậy nếu con cứ giữ chánh niệm thì sẽ đạt được sự chú tâm, tánh biết sẽ nhận ra thực tánh và tự mình sẽ biết ứng xử để không xảy ra “lỗi” nữa và như vậy không cần phải dằn vặt, suy ngẫm về lỗi lầm đã xảy ra, mà vẫn sống đúng sống tốt. Con xin tạ ơn Thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa Thầy, đã trải qua nhiều tháng thực hành theo lời Thầy dạy bảo con đã phát hiện trong tâm mình có 1 tấm lòng thương người vô cùng. Cũng như con đã trình pháp với Thầy con là người có thân thường hay bệnh hoạn tối ngày, trước đây con thật sự rất đau khổ với thân này, ngoại trừ thân này tâm con cũng có rất nhiều điều khổ đau vì con chưa hiểu được pháp, nhưng giờ đây mọi việc đã thật sự đều thay đổi hoàn toàn, tuy thân vẫn như vậy cũng thường bệnh nhưng tâm con đã bớt hẳn đi những sự khổ đau rất nhiều vì con đã thấy được sự sanh diệt liên tục của các pháp đều là vô thường, khổ và vô ngã, nên con không còn chấp vào nó nữa con cứ để các pháp đến đi 1 cách tự nhiên không còn can thiệp vào nó nữa, càng can thiệp vào thì con thấy thân tâm mình càng mệt mỏi vô cùng chẳng được lợi ích gì. Rồi từ đó con buông xuống và vui vẻ sống chung với nó, và con luôn luôn nhắc nhở chính minh cứ sống trọn vẹn với hiện tại đi còn ngày mai như thế nào thì không ai biết được và dần dần con đã sống được trong hiện tại cứ như thế mà tâm con dần dần bớt đi sự lo âu và giảm hẳn sự nặng nề trong tâm. Sau 1 thời gian tự nhiên trong tâm bắt đầu hình thành sự thương người khác vô cùng khi nghe họ bị bệnh, chẳng hạn như anh chị con trong nhà khi nghe họ bị đau đớn về thể xác và tinh thần con thường mua thuốc cho họ uống và hướng dẫn cho họ thêm về nguyên lý mà Thầy đã chỉ dạy để giúp họ đở bớt đau khổ về tâm, nhưng đa phần họ không tin, họ chỉ thấy những gì trước mắt họ chẳng hạn như tiền bạc, và những gì cho là, sẽ là, như thế này là… thì họ rất tin, tin vào những gì cầu nguyện… Con thấy thương cho họ nhưng con cũng đành bó tay vì pháp học con rất ít nên con không dám nói nhiều. Con chỉ nói những gì con đã trải nghiệm mà thôi. Vô tình con đã nhận ra được lòng thương người của mình hình thành từ lúc nào không biết. Thương cho họ đang chạy theo những cái ảo ảnh bên ngoài, thương cho họ mỗi lần bị bệnh là đổ thừa may rủi, nhưng họ không nghĩ cái bệnh là 1 pháp tuyệt vời để giúp mình trở về chính mình để nhìn thấy rõ sự vô thường hơn. Khi con thấy được sự vô thường thì con không còn dám dễ duôi nữa, giúp mình tinh tấn hơn trong sự tu tập. Mỗi lần thấy họ lăng xăng tìm hết cái này cái kia mà con thấy thương cho họ. Khi chạy tìm thì đã quá mệt mỏi lắm rồi vì con đã từng trải như vậy. Nhờ có trải nghiệm theo lời Thầy dạy giờ đây dường như con đã trưởng thành trong sự tu tập của con. Mọi sự tham sân si con đều nhận biết cả khi chúng khởi sanh lên. Đôi lúc tâm khởi sanh lên sân mạnh quá vì tâm con yếu con biết được con liền né đi 1 chỗ khác để không làm mích lòng người khác và lặng lẽ nhìn chúng cho đến khi chúng diệt. Nhờ thế mà vợ chồng con giờ đây ít xung đột hơn, gia đình cũng đỡ cãi cọ về những chuyện vô bổ hơn. Từ đó con học ra 1 câu “thà để mình đau đừng để người khác đau vì mình” cái đau này con đủ sức chịu đựng vì con đã có pháp Thầy chỉ dạy nên con biến nỗi đau đó thành sức mạnh để tiến bước trên con đường tu tập. Thưa Thầy hôm nay con xin trình pháp với Thầy những gì Thầy đã dạy con không quên mà nhờ có Thầy con mới thấy ra được bản chất thực của các pháp. Nhờ đó con có thêm được tấm lòng vị tha hơn đối với chúng sanh nói chung và đối với gia đình con nói riêng. Chỉ cần trọn vẹn trên thân thọ tâm và cảnh sẽ hiểu ra toàn bộ vấn đề những lời dạy của Thầy không sai. Con xin chân thành cám ơn Thầy rất nhiều đã giúp con tìm lại chính mình ngay trong thực tại đang là.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, hôm nay là lần đầu tiên con vào trang web này, Con kính chúc Thầy 1 mùa An Cư an lành thanh tịnh. Hôm nay con được phước duyên đọc được 1 đoạn trong câu trả lời của thầy vào ngày 14/7: “Vì vậy Phật dạy “trong thấy chỉ có thấy, trong nghe chỉ có nghe, trong biết chỉ có biết” đừng vội kết luận gì theo nhận thức chủ quan của cái ngã ảo tưởng cả. Xác định là “có”, “không” hoặc phủ định “không có”, “không không” đều chỉ là bánh vẽ của lý trí vọng thức theo tục đế, không liên hệ gì đến thực tại chân đế như nó đang là.” Trước đây con có nhân duyên đọc bài “Tâm vô tâm tức Phật” có đoạn, “Đối với các cảnh, chỉ cần không thấy rằng có hay không có tức là thấy pháp.” Con đã nghĩ rằng, một cái tâm không phân biệt, không cho là “có” hay “không”, “đúng” hay “sai”… Không được lìa cái tâm của mình mà nhìn cái tâm của người khác, chỉ cần quán cái tâm của mình ở trạng thái vô tâm, nghĩa là “tâm không” là được. Con xin Thầy giúp con, con đã suy nghĩ về đoạn đó có đúng hay không? Và có phải là Ly Tứ Cú như trong bài giải đáp (đoạn con đã nêu trên) không ạ, nếu không phải thì khác nhau ở chỗ nào? Con kính thỉnh Thầy giảng giải cho con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy hoan hỉ cho má con được hỏi 1 câu, vì má con có bệnh tim mạch và suy nhược thần kinh nên má con không thích hợp ở chỗ đông người, má con thường thích hợp chỗ vắng người thì má con mới thực hành pháp buông xả và theo dõi thân tâm được, như vậy có phải má con đang thực hành pháp “chọn duyên thuận ngã” không thay vì “tùy duyên thuận pháp”? Nếu má con tiếp xúc nhiều người thì má con bị căng đầu, tim đập mạnh và lên huyết áp. Nếu ít tiếp xúc thì má con đỡ bị những chứng bệnh trên. Con thay mặt má con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Trải qua những biến cố gần đây trong cuộc sống, con bỗng nhận ra được nhiều điều về bản thân mình, về bộ mặt thật của mình. Hóa ra những niềm tin trước đây của con về bản thân mình đều chỉ là những ảo tưởng của cái ta. Trước đây con vẫn luôn cho mình là một người hiền lành, không dễ dàng nổi nóng. Nhưng giờ đây con có thể nổi cáu cả với những việc dường như rất nhỏ nhặt. Trước đây con vẫn luôn cho mình là một người kiên nhẫn. Nhưng giờ đây con biết rằng sự kiên nhẫn của mình cũng có giới hạn. Trước đây con đã nghĩ mình có thể sống cô độc mà vẫn vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng giờ đây con biết rằng con không thể sống mà không có mối quan hệ với bất cứ ai. Hóa ra những niềm tin trước đây của con đều chỉ là những điều cái ta dựng nên để rồi tự mãn. Con những tưởng mình đã sống được theo những lời thầy dạy, rồi con tìm cách chỉ cho người này người kia nhưng hóa ra chính bản thân con vẫn còn đầy mê muội. Con phải thú thực với thầy rằng con vẫn còn bị những điều kiện hoàn cảnh bên ngoài chi phối mạnh mẽ. Con đã và đang vẫn đau khổ, dằn vặt, lo lắng, sợ hãi về những điều mình chưa đạt được. Con đã và đang vẫn sân hận với những điều gây cho con sự khó chịu. Con đã và đang vẫn ham muốn những lợi danh và vật chất như bao kẻ mà trước đây con vẫn coi thường. Nhưng bản ngã dường như nó cũng không chịu, nó cũng muốn được sống thiền và như thế một nỗi khổ khác lại chồng chất lên. Con nghĩ nó là sự xung đột giữa lý tưởng sống và bản chất thật của chính con. Giờ đây con thật căng thẳng, bất an. Con cũng không biết phải làm sao nữa. Con chẳng thể thoải mái để trở về quan sát chính mình nữa. Nhưng con nguyện sẽ kham nhẫn với những nỗi khổ này vì chắc chắn đó là những bài học tuyệt vời và rất cần thiết mà cuộc đời này đặt ra cho chính con. Thưa thầy, có phải khi con quan sát được những diễn biến nơi thân tâm mình thì dần dần con sẽ trở nên nhạy bén hơn không ạ? Và vì nhạy bén hơn nên có phải con sẽ có thể quan sát cả những điều vi tế nhất, hóa giải những chướng ngại ngủ ngầm nằm sâu trong con nhất không ạ? Nhưng con thấy sao sống thiền khó quá, nhất là khi cuộc sống đang cực kì bộn bề. Mình làm sao buông thư mà trở về quan sát lại mình hả thầy? Xin thầy từ bi chỉ cho con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư! Hôm nay con ngồi nghe sư giảng qua youtube về đề tài Giới Định Tuệ, Sư nói, Thận trọng, chú tâm, quan sát là một cách tu mà theo đó mình đang sống trong thực tánh chân đế (sống trong cái thực hoàn toàn, tức là sống trong đạo đế và diệt đế). Thưa Sư! Như vậy, so sánh khi một người ăn trộm họ cũng thận trọng khi đi bước chân nhè nhẹ, chú tâm nghe ngóng, và quan sát hoàn cảnh khi đột nhập vô nhà người ta… thì có gì khác hoàn cảnh tu thưa Sư? Xin Sư Từ Bi chỉ dạy! Con xin đảnh lễ và cám ơn Sư!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con xin đảnh lễ Thầy. Con có 2 câu hỏi, con xin Thầy chỉ giáo cho con ạ. 1. Con rất muốn dự các khoá tu thiền dài ngày với Thầy để được học hỏi nhiều từ Thầy. Xin Thầy cho biết hiện nay Thầy có tổ chức các khoá tu dài ngày như vậy không ạ? 2. Con là bà mẹ đơn thân 41 tuổi, có con trai 16 tuổi, hiện đã du học ở Mỹ được 1 năm. Con và chồng cũ ly hôn cách đây 5 năm. Cuộc ly hôn đã để lại trong con và con trai những vết thương lòng sâu sắc. Sau khi tụi con ly hôn, con trai con vẫn học tốt. Sau khi đi học ở Mỹ từ tháng 9 năm ngoái, kết quả học tập của cháu vẫn tốt, và theo lời nhận xét của nhà trường thì cháu có quan hệ tốt với cả các bạn và Thầy cô. Tuy nhiên, trong đợt về VN nghỉ hè này, cháu có thái độ hỗn láo và khinh thường con và bố mẹ con, cụ thể là, không chào hỏi ông bà và bác khi gặp ở sân bay, trả lời câu hỏi của người lớn với thái độ khinh khỉnh, không có ý thức giúp mẹ với các công việc ở nhà như mang đồ ăn vào bếp hay quét nhà, mặc dù con đã nhờ cháu một cách lịch sự và kiên nhẫn, và khi cháu ở nhà thì con rất tôn trọng sự riêng tư của cháu. Con không biết con sai ở chỗ nào trong cách dạy con. Con xin Thầy giúp con! Con xin cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Xin thầy từ bi chỉ giúp con 4 điều con đọc sách mà không hiểu: Có, không, vừa có vừa không, không có không không. Đặc biệt con không hiểu thế nào là “Không có không không” ạ. xin thầy giúp con, con cảm ơn Thầy !

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Thưa thầy, có một sự việc con gặp rất nhiều lần, mỗi lần như vậy con đều rất rắc rối. Con xin trình bày sự tình mong thầy giải quyết cho con và giúp con gỡ rối được, con xin cảm ơn thầy nhiều. Thưa thầy, hàng ngày mọi chuyện con đều làm bình thường, cảm nhận của con khi công việc và việc gia đình dù có khó khăn hay là khúc mắc gì ập đến con đều vượt qua 1 cách dễ dàng và khi đã xong thì con đều chẳng nhớ gì nữa, trạng thái của tâm lúc nào cũng diễn ra theo chiều hướng tự nhiên. Nhưng thỉnh thoảng vào buổi tối lúc tầm 10h – 11h là có những hôm tự dưng tâm con biến động mạnh, con cảm giác sợ hãi, rồi cứ bị cái trạng thái đó tra tấn. Dù tánh biết của con chiếu soi rõ ràng, nhưng con vẫn không tài nào trấn tĩnh được, toàn gặp trong trạng thái con thiu thiu nhắm mắt. Cứ nhắm mắt là con lại cảm giác sợ hãi, cái sợ hãi đó lấn áp mạnh ghê gớm mà con không thoát ra được. Thưa thầy thỉnh thoảng con hay bị như vậy. Có lúc cảm ứng đạo giao thì tánh biết có trí tuệ nói luôn ra đó là ai hoặc chỉ hiện lên cho con thấy thôi con đã đủ sợ hãi Thưa thầy làm sao cái sợ hãi đó con tan biến ạ. Con xin cảm ơn thầy nhiều. .

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời