Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy. Thưa thầy cho con hỏi, khổ nhân quả là khổ thực thì ngoài việc con học ra bài học từ hậu quả của nhận thức và hành vi sai lầm, thì con có phải chịu cái khổ đó không? Ví dụ con lúc nóng nảy nên đã đánh người ta, nay con đã thấy ra được cái sai của con từ nhận thức lẫn hành vi nhưng tâm con thường ám ảnh sẽ bị trả thù nên con lo sợ, vậy con xin hỏi thầy con cứ phải chịu sự sợ hải mỗi khi tâm con khởi ý nghĩ tới việc bị trả thù hoài hay sao? Con xin cám ơn thầy khai thị cho con. Con chúc thầy khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con đã hiểu được vấn đề tại sao càng hành càng thấy rõ được tham sân si và những phiền não khởi lên ngày càng rõ ràng như vậy. Có nhiều người lại sợ chúng, giờ đây con hoàn toàn đã nhận thức được chúng. Nó khởi sanh lên rõ ràng là giúp cho mình thấu hiểu rõ ràng về chúng, thấy rõ được hương vị và mùi vị của chúng. Ví dụ khi 1 đứa trẻ chưa từng ăn ớt thì chỉ biết đó là trái ớt qua khái niệm nhưng không biết vị của nó như thế nào nên nghe mà không hiểu. Chỉ khi đứa bé đó ăn vào thì mới hiểu được ớt có vị cay nồng như thế nào. Về sau đưa trái ớt chúng sẽ không dám ăn nữa vì sợ cay. Vấn đề tham sân si cũng tương tự như thế. Khi mình chưa thấy rõ chúng hoàn toàn thì chúng luôn khởi sanh để cho mình chiêm nghiệm và nhận thức thật rõ về hương vị của chúng coi mình có thích những hương vị đó không, nếu thích thì tiếp tục cuộc hành trình của nó, nếu không thì ngay lập tức chúng sẽ diệt. Không cần mình phải mong cầu gì để diệt chúng. Giống như Thầy đã nói “sân thì biết sân”, giờ đây con đã hoàn toàn hiểu ra được vấn đề này, thì ra là như thế. Con luôn luôn đặt câu hỏi tại sao mình càng hành mà lại thấy rõ tham sân si như vậy, có khi nào mình hành sai không? Nhưng cuối cùng sáng nay con thấy mình không sai. Vì nó sanh lên càng rõ để cho mình hiểu biết về nó rõ hơn, càng thấy rõ về chúng thì mình mới nhận thức rõ về sự khổ. Rồi dần dần mình mới buông được chúng mà không còn sân nữa. Con xin trình sự nhận thức của con đến Thầy. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy. Thưa thầy con đã nhận ra được tánh biết. Khi tâm buông xuống và lặng lẽ thì tánh biết liền xuất hiện. Trước đây khi tâm con sân con biết mình sân, nhưng khi con nhận ra tánh biết thì con phát hiện thực ra trước đây con chìm đắm trong sân nhiều hơn, cái biết sân trước đây là cái biết của bản ngã, cái biết của sự nỗ lực muốn thấy rõ tâm sân. Hiện tại khi tâm con nổi sân con có thể thấy sân rõ ràng hơn mà không bị sân dính mắc. Sân khởi rồi lại diệt, ngoài ra con còn thấy được nguyên nhân của sân. Tuy nhiên con lại thấy bất an lo lắng vi tế hơn là tham sân. Vì bất an lo lắng gắn liền với đời sống hằng ngày, vì nó quá thực tế nên tâm con dù lặng lẽ nhưng nó vẫn cứ khởi lên và chi phối con rất thuyết phục. Ở tình trạng này con nhớ đến bài học nhân duyên mà thầy dạy, con lại phát hiện ra nguyên nhân chính là do nhân con chưa vững. Khi con phát hiện ra nhân con chưa vững thì con cũng phát hiện ra là con chưa thấy rõ tham sân và lo lắng bất an. Thưa thầy làm sao con mới có thể đoạn tận tham sân và lo lắng bất an? Xin thầy dạy cho con. Con cảm ơn thầy. Con chúc thầy luôn mạnh khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy thầy cho con hỏi, kinh Duy Ma Cật có được ghi trong kinh điển Nguyên Thủy không ạ? Kinh viết về một vị ở tại gia mà lại có trí tuệ như vậy liệu có đúng không ạ? Kinh viết ra là để nhấn mạnh điều gì cho mọi người ạ? Con xin đảnh lễ thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy! Trước hết con xin đảnh lễ tri ân Thầy đã khai thi cho con và chồng con (chúng con có duyên được bạn giới thiệu nghe pháp thoại của Thầy một năm nay dù chúng con chưa được gặp Thầy lần nào). Hàng ngày vợ chồng con có niềm vui là tối đến sau giờ làm việc được nghe pháp thoại của Thầy. Thưa Thầy, vào một buổi sáng trong lúc tâm con đang nặng nề, phiền não thì con được nghe bài “10 pháp ba-la-mật” trong đó Thầy nhấn mạnh nên buông xả bản ngã (sống tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha), ngay lúc đó con nhận ra được điều đầu tiên trong quá trình tu tập là buông bản ngã. Trước đây con cũng đọc sách Phật giáo rất nhiều, cũng nghe các Thầy dạy vô ngã nhưng Thầy là người đầu tiên đặt vấn đề và liên tục nhấn mạnh trong tất cả các bài pháp thoại việc buông xả bản ngã là then chốt cần tháo gỡ trước tiên trong quá trình tu tập. Từ đó con đã dễ dàng trở về với chính mình, tâm tĩnh lặng, nhẹ nhàng, sáng suốt hơn rất nhiều. Thưa thầy, con đang hướng cho con gái con đi vào nghe Pháp thoại của Thầy. Con nhận thấy đây là con đường đúng đắn, phù hợp nhất cho nó giải quyết những khó khăn về tâm lý do những ảo tưởng dựng lên làm nó luôn tự ti, ngại khó, không thấy hạnh phúc và khó hòa nhập với mọi người, từ đó đã lãng phí tuổi xuân, điều này làm con phiền não trong suốt cả thời gian nó bắt đầu lên cấp ba cho đến khi tốt nghiệp ĐH. Nguyên nhân có thể do thời gian khi cháu còn nhỏ con bận làm ăn không theo dõi hướng dẫn cho cháu, bây giờ con không biết làm sao cho nó thuận theo để nhanh chóng tiếp cận, nắm được nguyên lí của Thầy mà trở về chính mình, từ đó giải quyết được khó khăn của mình. Con hiểu phải đủ duyên nhưng con cũng mong sớm hướng được cháu vào con đường này. Trước đây con cho cháu đọc rất nhiều sách tâm lí phương Tây nhưng không hiệu quả và bây giờ con đã nhận ra đa số họ viết theo cách càng làm tăng bản ngã con người, điều này không những không lợi lạc gì mà còn làm khó khăn hơn. Thưa Thầy, con được biết những khó khăn về tâm lý để càng lâu càng khó tháo gỡ. Con kính xin ý kiến Thầy hướng dẫn để con có thể giúp đỡ cháu. Con cám ơn Thầy rất nhiều!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, thầy cho con hỏi, người thân của mình sau khi qua đời, nếu đã tái sinh rồi thì việc hồi hướng công đức cho người đó có còn cần thiết và có tác dụng không ạ? Con cảm ơn thầy! Kính chúc thầy an lạc!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có duyên lành được biết đến Phật Pháp hơn 2 năm nay. Ngay từ những ngày đầu tìm hiểu về Phật pháp con đã thấy mình có căn tính để tu hành theo pháp môn Thiền quán. Trước khi được biết Thầy và website trungtamhotong này con đã thực hành, có thể nói là khá tốt về chánh niệm trong cuộc sống. Bởi có những khoảng thời gian (dù không được dài) con sống được với cái tâm trong sáng, an lạc, tham sân si hầu như vắng bóng trong tâm. Nhớ lại lúc đó con thực hành chánh niệm, nhất là chánh niệm trên tâm, quan sát tâm rất tốt. Mọi suy nghĩ tư tưởng khởi sanh con đều ghi nhận kịp thời, đồng thời cái thấy thấy mọi ý niệm sanh khởi lúc đó rất trong sáng, vì vậy mà các ý niệm bất thiện đều không lôi kéo được con dẫn tới hành động. Gặp được Thầy trong kiếp sống này con biết là con có phước không hề nhỏ. Nguyên lý tu hành mà Thầy chỉ bảo con đã hiểu rõ trên mặt lý. Nhưng vấn đề của con bây giờ lại thật là phức tạp Thầy ạ. Con không thể có được chánh niệm. Khi trở về quan sát thân và tâm con không còn thấy được chúng như chúng đang là, cái tâm con luôn vọng động, không đủ sáng suốt và định tĩnh để nhìn các pháp đến rồi đi một cách an nhiên nữa. Chính vì vậy mà con phải chịu phiền não, khổ sở. Nhiều lúc con thấy thất vọng về chính mình. Con biết là do con đã sai ở chỗ nào đó nhưng con không thấy được. Thầy có thể tháo gỡ cho con chỗ này không và cho con biết nguyên nhân nào dẫn tới con không thể chánh niệm được như trước nữa. Con xin thành kính tri ân Thầy và mong Thầy có được nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính đảnh lễ Thầy. Thưa Thầy, từ khi gặp duyên lành, được nghe Pháp của Thầy con được sáng ra rất nhiều điều, con như được giải thoát phần nào những nặng nề từ lâu con đã mang theo. Tuy nhiên, có một điều con chưa giải quyết được kính mong Thầy chỉ dạy giúp con. Con trai con đã 17 tuổi, sống chỉ biết ham chơi, hưởng thụ, thái độ và hành vi không đúng, mặc dầu gia đình chúng con luôn bên cạnh dạy dỗ, khuyên răn. Con nghĩ đó là do con có nợ với cháu ở kiếp trước nên kiếp này con cố gắng tu tập, ở bên cạnh dạy dỗ cháu và phóng sanh để hóa giải nghiệp chướng bao đời. Con cố gắng “tùy duyên thuận Pháp” như lời Thầy dạy, nhưng đến bây giờ sức khỏe con rất kém, với bệnh tim và huyết áp này con không biết sẽ “nhẫn” đến bao giờ để con trai con biết lo học tập, trở thành con người có ích vì cháu đã bỏ học (lớp 11) một năm rồi? Con mong Thầy chỉ cho con phải làm gì để tiếp tục giáo dục cháu? Con xin thành kính tri ân Thầy. Kính chúc Thầy luôn như ý, cát tường.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy khi làm một điều phước thiện thì cầu nguyện cho mình và chúng sanh sớm thoát khỏi phiền não, đạt được trí tuệ, giác ngộ niết-bàn thì có được không ạ? Khi cầu nguyện thì cái phước đó sẽ đáp ứng đúng mục đích như mình mong muốn, nếu không thì sẽ không như mình mong muốn phải không ạ? Hay không nên cầu nguyện bất cứ điều gì ạ? Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con học thận trọng, chú tâm, quan sát (thấy mọi việc như nó là), nhưng có một thời gian thỉnh thoảng có lúc tâm phản ứng liền khi thấy cảnh, ví dụ, nhìn thấy một người ăn mặc quần áo màu lòe loẹt, vẽ đầy phấn son…, tâm nó nói, “thấy ghê!” Sau liền lúc đó là có một cái tâm nói liền, “vô duyên, chuyện của người ta sao không nhìn như nó là, bông đỏ thì thấy bông đỏ, áo vàng thì thấy áo vàng, quần xanh thì thấy quần xanh,…” Những tâm này là tâm gì, xin thầy giảng cho con.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời