Câu hỏi:
Con phải làm gì khi đã đánh mất chính mình thầy, con không thấy vui khi con ở một mình, phiền não cứ bu theo con…
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiDanh sách các chủ đề phổ biến
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiKhông có phiền não nào bu theo con cả, đó chỉ là ảo tưởng con tự buộc vào thôi. Giống như người sợ ma thì thấy ma bu xung quanh, còn người không sợ thì chẳng thấy ma nào cả, mà có thấy đi nữa thì cũng như không.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiĐó là trường hợp Bác sĩ Edgar Cayce ở Mỹ dùng thôi miên để giúp những người bệnh kể về một số kiếp sống quá khứ của họ, từ những dữ kiện này ông tìm ra được nguyên nhân của bệnh nào liên hệ đến nghiệp quá khứ nào để chữa trị. Ông không dùng thuốc mà chỉ hướng dẫn người bệnh chuyển nghiệp xấu thành nghiệp tốt thì bệnh liền khỏi.
Tất cả mọi trải nghiệp của mỗi người trong cuộc sống đều được ghi vào bộ nhớ Bhavanga theo Abhidhamma (Alaya theo Duy Thức hoặc tiềm thức ‘subsconciousness’ theo Tâm Lý học), nhưng bình thường chúng ta chỉ nhớ những dữ kiện gần mới ghi vào ở tiềm thức còn những thông tin quá lâu thì hầu hết đã ẩn sâu trong vô thức (unconsciousness). Nhưng nếu được thôi miên những dữ kiện này có thể được trình hiện lại một cách rõ ràng.
Giống như chúng ta bất chợt gặp một người nào đó trên đường, chào nhau rồi quên đi, không nhớ gì nữa hoặc muốn nhớ cũng khó hình dung lại đươc, nhưng thực ra “máy ảnh tâm thức” đã chụp được “chân dung” người đó rồi. Vì vậy trong chiêm bao chúng ta lại thấy được người ấy đúng y nguyên. Ngay cả mắt và bộ não vật chất cũng ghi lại được hình ảnh người đó luôn, cho nên các nhà khoa học có thể tìm thấy trong “hộp đen” của người bị thảm sát hình ảnh kẻ sát nhân. Qua thôi miên, “soi kiếp”, hoặc “túc mạng thông” người ta có thể lấy lại toàn bộ dữ liệu từ quá khứ lâu đời.
Câu hỏi:
Con còn nghĩ đến “cuối đời có chấm dứt luân hồi sinh tử không” tức chưa thực sự tinh tấn chánh niệm tỉnh giác, vì tinh tấn chánh niệm tỉnh giác là trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại ngay đây và bây giờ như nó đang là, không truy tìm quá khứ, không ước vọng tương lai, vậy sao con lại để phân tâm nghĩ đến cuối đời? Hãy xem cuối đời chính là mỗi sát-na hiện tại, nếu ở đó con đang trọn vẹn tỉnh thức thì chính là đang chấm dứt luân hồi sinh tử, còn nếu còn phân vân lo nghĩ tương lai thì chưa trọn vẹn tỉnh thức tức ngay đó còn luân hồi sinh tử.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiTướng nghe chỉ sinh khởi khi nhĩ căn duyên với âm thanh trong môi trường có thể truyền âm, khi một trong các duyên này không khởi hoặc diệt thì tướng nghe cũng không khởi, hoặc diệt theo, nhưng tánh nghe vẫn không sinh diệt. Nếu tánh nghe diệt tức không còn tồn tại nữa làm sao tai có thể nghe được âm thanh? Còn nếu tánh nghe sinh ắt nó tồn tại mãi vậy tại sao có lúc vẫn không nghe? Do đó, dù khi có hay không có duyên nhĩ căn với âm thanh tánh nghe vẫn không sinh không diệt. Nhận ra tánh nghe không sinh diệt này gọi là nghe lại tánh nghe.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiTuy vẫn quan tâm nhưng đừng bận tâm với các mối quan hệ, việc đến thì ứng ra tiếp xử, việc đi thì trở về tâm rỗng lặng trong sáng ắt không bị bên ngoài ảnh hưởng. Thường biết trở về trọn vẹn tỉnh thức với thân tâm thì không bị bên ngoài chi phối nữa đâu.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiSàdhu lành thay!
Pháp sẵn nơi mỗi người
Chẳng cần tìm đâu khác
Pháp đến, chỉ mỉm cười
Pháp đi, không tạo tác.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiPháp tánh thật bình thường
Chẳng không cũng chẳng có
Thấy có cần tỏ tường
Thấy không đừng trì trệ!
Câu hỏi:
Mở bằng trình duyệt IE (Internet Explorer) hoặc Google Chrome thử xem có được không.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiThực ra niệm Phật mục đích trợ giúp tâm bớt lăng xăng tìm kiếm “cái phải là” và “cái sẽ là” để nó có thể trở về trọn vẹn soi sáng “cái đang là”. Vậy khi nào niệm Phật không còn mong cầu đạt được “cái phải là” hoặc “cái sẽ là” thì tâm liền trở về trọn vẹn tỉnh thức với “cái đang là”. Đây gọi là thiền tịnh song tu, lấy niệm Phật hỗ trợ cho thiền, hay lấy định hỗ trợ cho tuệ.
Nếu trong cố gắng niệm Phật để “nhiếp tâm” còn có mong cầu “phải là” hoặc “sẽ là” thì đã đi ngược lại với mục đích ban đầu của pháp môn niệm Phật, lúc đó phương tiện niệm Phật mới trở thành tự buộc. Nhưng khi trở về được với “cái đang là” thì chính là đã “tinh tấn nhiếp tâm” rồi nên có thể buông phương tiện niệm Phật đi để chỉ còn trọn vẹn tỉnh thức trên “cái đang là” thôi. Qua sông phải rời đò là vậy.
Câu hỏi:
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lờiĐúng vậy. Tinh tấn không có nghĩa là ý đồ cố gắng chủ quan của bản ngã, mà chỉ là không buông lung phóng dật. Bỏ luôn cả cố gắng chủ quan lẫn buông lung phóng đật thì tâm (tánh biết) liền trở về với thực tại một cách tự nhiên mà đức Phật ví như khúc gỗ không bị vướng vào bờ bên này bên kia. Cái biết tự nhiên này mới đúng là trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại mà Kinh Tứ Niệm Xứ gọi là tinh tấn chánh niệm tỉnh giác.
Khi cố gắng tích cực miên mật một cách chủ quan với ý đồ tìm kiếm, theo dõi, ghi nhận đối tượng thì ý thức của bản ngã đã xen vào rồi nên không còn là trở về trọn vẹn tỉnh thức với thực tại một cách tự nhiên được nữa, do đó mới làm cho tiêu hao sức lực. Trong vi tế, khi buông cả hai mặt nỗ lực và buông lung của bản ngã thì tánh biết tự ứng ra một sự thận trọng chú tâm quan sát tự nhiên, cần và đủ cho một hành động, nếu không thì chỉ biết thôi chứ không làm gì được cả.
Thí dụ khi nghe giảng, khi nấu ăn, khi may vá, khi lái xe, khi băng qua đường hoặc bất cứ việc làm nào, không thể trong cái biết không cần tự ứng một mức độ thận trọng chú tâm quan sát cần thiết nào đó mà có thể làm được. Sự tự ứng tất yếu này không gây ra một sự mệt mỏi đáng kể nào mà chính sự buông lung thất niệm và sự cố gắng chủ quan của bản ngã xen vào mới làm cho mất sức. Ở đây rõ ràng không phải do thận trọng chú tâm quan sát mà chính là do nỗ lực chủ quan của bản ngã. Vậy không phải buông sự thận trọng chú tâm quan sát mà là buông ý đồ cố gắng chủ quan của bản ngã mới đúng.
Để vận dụng các yếu tố tinh tấn chánh niệm tỉnh giác cho phù hợp với mọi tình huống thầy đã giới thiệu bốn trường hợp để tùy nghi ứng dụng uyển chuyển không cứng nhắc như sau:
1) Khi đang làm công việc hoặc những hoạt động hàng ngày thì tinh tấn chánh niệm tỉnh giác ứng ra dưới hình thức thận trọng (giới), chú tâm (định) quan sát (tuệ) trên đối tượng là cần thiết, không thể thiếu.
2) Khi vô sự, chỉ nghỉ ngơi thoải mái, thì tinh tấn chánh niệm tỉnh giác chỉ cần là trở về (giới), trọn vẹn (định), tỉnh thức (tuệ) với thực tại đang là.
3) Khi mở ra đón nhận mọi sự đến đi tự nhiên hoặc đối tượng là toàn cảnh với cái nhìn toàn diện, không cần chú ý đến một đối tượng nào nhất định, thì tinh tấn chánh niệm tỉnh giác chính là sự trong lành (giới), định tĩnh (định), sáng suốt (tuệ) sẵn có trong tánh biết.
4) Khi buông hết mọi sự trong ngoài, không cần quan tâm đến bất cứ đối tượng nào thì tinh tấn chánh niệm tỉnh giác là tâm trở về với tự tánh rỗng rang (giới), lặng lẽ (định), trong sáng (tuệ) mà đức Phật gọi là “an trú tánh không”, hoặc Thiền gọi là “Thối tàng ư mật”.
Đúng mức thì tất cả sự tu tập nói trên đều là không, vô tướng, vô tác, vô cầu.