Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con phải làm gì khi đã đánh mất chính mình thầy, con không thấy vui khi con ở một mình, phiền não cứ bu theo con…

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, kính nhờ Thầy giảng cho con hiểu trong Phật giáo giải thích như thế nào về sự thôi miên? Có người khi bị thôi miên, họ kể lại rất rõ ràng những việc họ làm hay thấy qua, có khi họ được dùng làm nhân chứng cho cuộc điều tra của cảnh sát. Như vậy khi họ bị thôi miên, họ có khả năng biết được quá khứ, con hiểu như vậy có đúng lắm không? Con cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con mong Thầy trả lời giúp con, mình luôn tinh tấn chánh niệm tỉnh giác, rõ biết thì đến cuối đời mình có chấm dứt sinh tử luân hồi không Thầy? Con cám ơn Thầy.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, nghe lại tánh nghe là thế nào xin thầy chỉ dạy cho con ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Con có một sự thất vọng với xung quanh, xung quanh con luôn thay đổi, tính toán và hẹp hòi, nếu con thoải mái thì lấn lướt, con tính lại thì thành khó ưa, bản thân con thì muốn sống thoải mái một chút nhưng xung quanh con thì rất ít kỷ, con rất là buồn và trở ngại trong giao tiếp, như vậy con phải suy nghĩ thế nào rất mong THẦY khai mở cho con!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, từ lúc con trình pháp với Thầy và Thầy có nói với con là “tất cả các pháp đều sanh lên từ 1 nhân”, thì bắt đầu con đã hiểu ra được cốt lõi của vấn đề. Đó là mọi vấn đề đều xuất phát từ tâm mình cả, không phải từ bên ngoài làm cho mình đau khổ mà chính thái độ xuất phát từ tâm mình làm cho mình đau khổ. Khi con nhận thức được đều này thì mấy ngày nay sự tu tập của con tương đối dễ dàng hơn. Giờ đây con cứ trở về nơi tâm mà tu tập, không cần tìm hiểu nhiều về lý luận hay khái niệm gì nữa. Vì nơi tâm đã có đầy đủ sẵn rồi, không cần tìm hiểu lý thuyết rườm rà cho mất công. Giống như câu Thầy nói “tất cả các pháp đều đã có sẵn nơi mỗi người”, giờ con mới thật thấu hiểu câu nói đó của Thầy. Giờ con cảm thấy sự tu tập của con rất nhẹ nhàng, chỉ cần nhìn lại chính mình, khi sân khởi lên thấy khởi lên, khi tham thấy tham, khi si thấy si, khi lăng xăng tạo tác thấy lăng xăng tạo tác…, chính nhờ thấy được “Nhân” nên giờ đây con đã bớt giận hờn vu vơ khi người khác chửi con, vì con đã biết được mọi thứ do mình thấy lầm chấp lầm trước đây nên mình mới giận hờn như vậy…, không có 1 ai làm cho mình đau khổ cả mà tự mình không thấu rõ nên mới trách móc người khác mà thôi. Cũng nhờ thấy được “Nhân” mà mỗi đêm con ngồi buông xả thì mấy nay tâm con tương đối nhẹ nhàng hơn (con không biết trình sao cho Thầy dễ hiểu). Giờ con cũng đã hiểu được cốt lõi của sự tu tập là trở về tánh biết nơi tâm mình mà tu rồi tâm tướng tự điều chỉnh từ từ cho đúng lại thôi. Khi tu tập con cứ dựa vào thân tâm mà tu vì trong con có 1 cảm giác lạ lạ mà con không biết nói sao. Ví dụ, nếu lúc nào con sống thuận pháp thì thân con cảm thấy thoải mái, bữa nào con sống sai pháp thì thân con tự nhiên khó chịu 1 cách lạ thường, thì ngay đó tự tánh biết báo cho con biết là con đang sai rồi con tự điều chỉnh lại cho đúng pháp cứ như thế mà con hành, con chỉ căn cứ vào những gì cơ bản Thầy dạy mà con tự trải nghiệm để thấy ra, vì con không đọc sách. Con nghĩ nếu đọc nhiều mình sẽ mất phương hướng nên con không dám đọc, con thấy pháp hành Thầy dạy thích hợp với con và con cứ căn cứ trên nền tảng thân thọ tâm pháp mà thấy ra mà thôi. Con không dám nói dối với Thầy vì con rất sợ mang tội. Vì thế khi nào con trải nghiệm thấy được gì hay hay 1 chút con mới dám trình với Thầy. Nhờ Thầy chỉ ra cái sai rồi con sửa mà thôi. Giờ đây con chỉ căn cứ cơ bản trên thân tâm mà học hỏi những bài học giác ngộ cho mình. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy! Là con có tâm trạng! Là ngay lúc này, là bây giờ, là chính mình đây sao? Là Tình, Tiền, địa vị… mọi thứ đã xa rồi, con không còn mong cầu. “Vô Sở đắc, vô sở cầu, vô sở úy…” đây sao? Con không cầu sống, nhưng cũng không sợ chết. Có nghĩa gì đâu… Con không thể học, không thể cầu, không thể tìm “đạo”, mọi thứ không phải là sẵn có rồi sao? Là con cái, Cha Mẹ… Họ không phải đang diễn đúng vai của mình sao? Con có gì để lo lắng buồn phiền đâu? Cũng không yêu thương, ghét giận hận thù…, nhưng cũng không ai yêu thương hay đợi chờ gì ở con cả… con không biết gì cả, một sự rỗng tuếch. Thường ngày, có lúc con tự tại, an lạc trong niềm vui không vướng bận Tâm, có lúc con lại rơi vào sự rỗng tếch không cảm xúc này… cứ như là gỗ đá vậy, còn lại thời gian là… “Khi mình biết, mình là mình, lúc đó không phải là mình; khi mình biết, mình không phải là mình, lúc đó chính là mình”. Con biết là, một cái tâm không, không phải là một cái tâm chết. Vạn vật sống trong sanh diệt. Vậy cái khoảnh khắc chết lặng này… Con không biết phải làm sao? Thầy giúp sáng tỏ cái vô minh này!!! Con chúc Thầy dồi dào sức khỏe! Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Sư! Hai ngày vừa qua con vô mục Hỏi Đáp mà đọc không được câu trả lời của Sư (con mở không ra). Xin Sư Từ Bi giúp cho con! Kính chúc Sư luôn An Lạc!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy! Trong lúc con niệm Phật thì vọng tưởng nổi lên, con nhớ lời Thầy đã dạy “nó đang là”, con biết nó là vọng tưởng là được rồi. Con cố gắng nhiếp tâm để nhớ câu Phật hiệu, mặc cho vọng tưởng lúc ẩn lúc hiện. Vậy cái cố gắng nhiếp tâm đó có phải là mình đang tự ràng buộc mình phải không Thầy, đó có phải là bản ngã không? Mặt khác con lại nghĩ nếu như quan sát cái “nó đang là” thì lại lơ đễnh đi câu Phật hiệu. Là do con hiểu sai lời Thầy hay con phải làm như thế nào mới đúng, xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con được tỏ tường. Con cảm ơn Thầy! A Di Đà Phật!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy. Trong cuộc sống hằng ngày, con vẫn thường thận trọng, chú tâm, quan sát. Con cảm thấy sự cố gắng như vậy làm mất nhiều sức lực. Nhưng có đôi khi con buông luôn cả ý đồ cố gắng thận trọng, chú tâm, quan sát thì con vẫn biết thân, thọ, tâm, pháp mà không cần phải cố gắng để tổn hao sức lực. Thưa Thầy, có phải cái biết này là tánh biết đang biết, còn cái biết trước là bản ngã đang biết? Con cám ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời