Câu hỏi:
Hỏi Đáp
Danh sách các chủ đề phổ biến
- trình pháp & chiêm nghiệm
- nguyên lý tu tập
- cuộc sống
- tinh tấn chánh niệm tỉnh giác
- tri ân
- thơ
- Hỏi & Đáp về Phật giáo
- Thiền
- vô ngã
Ngày gửi:
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa thầy! Thưa Thầy, con đã quy y rồi và có pháp danh là Diệu Hoàng, nhưng con không biết Diệu Hoàng có nghĩa là gì. Con xin thầy hoan hỷ giải thích cho con được hiểu về pháp danh của mình. Con thành kính tri ân thầy,
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, đêm nay con ngồi buông xả thì con đã sáng suốt nhận biết rõ ràng về thân tâm mình, đó là mấy hôm nay con rất trông chờ câu trả lời từ Thầy, nhưng có lẽ do máy con có vấn đề nên không đọc được. Con cảm thấy mình bị hụt hẫng vô cùng, vì dường như con đã đặt nặng ở Thầy mà quên đi chính mình. Mỗi lần nhận được câu trả lời của Thầy thì con hoan hỉ vô cùng và trong tâm có dồi dào năng lượng sống. Nhưng qua đêm nay, con đã thấy mình sai ở chỗ là con đang sống nương tựa mà không biết mình đang sống nương tựa, điều này là điểm yếu của con. Nếu mai này Thầy không còn thì con sẽ ra sao là 1 điều tai hại vô cùng. Đêm nay con đã thông suốt hoàn toàn là mình nên lấy pháp mình đang hành để làm thầy, chính nơi đó đã có đầy đủ hết rồi, khi hành sai thì cũng tự mình biết và điều chỉnh lại. Khi hành sai thì trong cơ thể tự nhiên có những cảm giác rất khó chịu kèm thêm thân cũng khó chịu luôn, khi thấy đúng pháp thì thân tâm đều cảm thấy mát mẻ và hoan hỉ, đây là những dấu hiệu tự nhiên từ thân tâm đã có sẵn cho mình rồi. Pháp hành chính là thầy của mình, mình phải tin vào pháp mình hành là người thầy quý báu nhất. Con nói như vậy không phải là con quên ơn Thầy đã dạy bảo cho con, nhưng đêm nay tự nhiên con sáng suốt và nhận thấy được điều này nơi chính mình. Phải tự tin nơi chính mình để đối diện với mọi tình huống ở đời dù là gian lao khổ cực. Con xin cám ơn Thầy, con có chỗ nào sai mong Thầy từ bi tha tội cho con.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy! Con vừa đọc xong câu hỏi của đạo hữu hỏi về hiện tượng lắc khi tu tập thiền định. Con thấy giống như trước đây con đã từng trải qua. Con mắc bệnh về mạch máu não, sau khi biết mình sắp chết con đã giấu tất cả mọi người trong gia đình và quyết tâm chiến thắng bệnh tật bằng thiền định. Con cũng nhập thất, cũng bị lắc lư khi ngồi thiền như đạo hữu trình bày. Tính đến nay là 18 năm rồi con vẫn sống khỏe mạnh, con muốn chia sẻ với đạo hữu nhưng con nghĩ là nếu chúng con nói chuyện trực tiếp với nhau sẽ hiệu quả hơn. Vì vậy con xin phép Thầy ghi Email của con lên đây để đạo hữu tiện liên lạc. Kính mong Thầy hoan hỉ. “[email protected]” Con Thành Kính Đảnh Lễ Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy Phước Huệ song tu con hiểu như thế này có đúng không ạ: Tu Phước là bản ngã tu Tu Huệ là tánh biết tu Kính xin giúp con.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, trước đây khi chưa gặp Chánh Pháp thì bản ngã của con tu là chính. Bản ngã ăn chay, tụng kinh, niệm Phật, luôn nghĩ tới những việc tốt, làm những việc tốt, từ bi bác ái, yêu thương, nhường nhịn, tha thứ v.v… Một thời gian sau kết quả rất rõ ràng là đặc tính Tham, Sân, Si của bản ngã giảm hẳn, khi có vấn đề không như mong muốn xảy ra, bản ngã vốn được luyện tập nên xử sự rất ổn (do giảm Tham, Sân, Si). Khi con có duyên gặp được Chánh Pháp và sự dạy bảo của Thầy con bắt đầu sống tỉnh thức với tánh biết và ở đó có tất cả, từ bi bác ái, yêu thương, nhường nhịn, tha thứ vv… mà không cần phải cố gắng luyện tập. Khi có vấn đề không như mong muốn xảy ra, nếu con tỉnh thức thì tuyệt vời, mọi thứ được giải quyết ổn thỏa (vì tánh biết không có Tham, Sân, Si). Nhưng vấn đề ở đây là nếu con mất tỉnh thức, bản ngã xen vào nên xử sự rất nguy hiểm (do Tham, Sân, Si quá lớn). Kính thưa Thầy, để luôn luôn tỉnh thức là điều quá khó khăn với con không phải một sớm một chiều có thể làm được, con phải làm sao thưa Thầy?
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy! Con vừa thực hiện một đợt nhập thất 49 ngày. Trong thời gian nhập thất con gặp phải những chướng duyên, cúi mong thầy từ bi gỡ giúp con. Cách đây một năm con cũng nhập thất 2 tháng. Con là người mắc bệnh thấp khớp mãn tính, có những lúc không đi được, không thể đứng lên ngồi xuống được bình thường. Hàng ngày con phải sống bằng thuốc giảm đau. Hàng ngày con phải ngồi thiền bằng ghế và thả hai chân xuống. Con ngồi đều đặn ngày bốn thời, có kết hợp điều trị thuốc trong khi nhập thất. Nhưng bình thường con vẫn sử dụng mà bệnh chỉ ở mức độ giảm đau để có thể tự đi lại được mà thôi. Sau hai tuần đầu theo dõi hơi thở và trụ tâm tại mũi. Ba ngày liền ngồi thiền không có vọng tưởng thô. Thi thoảng có vọng tưởng vi tế, nhưng con buông được luôn. Tự nhiên thấy người nhẹ tuột xuống và con cảm thấy nhẹ nhàng. Được một thời gian con thử ngồi thiền thế bán già và thấy mình ngồi được nên con ngồi bán già luôn mà không ngồi ghế nữa. Có điều vào buổi sáng tọa thiền tới cuối thời khoảng 30 phút con thấy người con lắc qua lắc lại. Lúc thì xoay tròn, lúc thì lắc về phía trước, lúc thì lắc sang hai bên. Con không biết lý do tại sao. Nhưng con nghĩ rằng nó không đúng. Có thể là ma sự. Nên con khấn Phật và Bồ-tát gia hộ và con nói, “tôi không thích sự việc như vậy, nếu là hương linh nào muốn gá vào tôi thì tôi không bằng lòng đâu, xin đi cho”, sau đó con thấy bình thường không lắc nữa. Vì sang tháng thứ hai con cũng sợ bị rớt vào ma sự lên con tụng chú Thủ Lăng Nghiêm Tâm Kinh. Thì thấy khi đi thiền hành chân con bước chao đảo, đầu con khi chánh niệm là cứ rân rân khó diễn tả hiện trạng này. Nhiều lúc nó muốn vỡ tung ra nhưng không phải bị đau đầu. Nhưng bệnh thấp khớp của con đỡ hẳn, con có thể đứng lên ngồi xuống được một cách thoải mái, số lượng thuốc dùng giảm xuống một nửa. Sau một thời gian, con đi thọ đại giới về vô tình con quên uống thuốc mà thấy không bị đau. Từ đó con không phải sống bằng thuốc nữa, mà chỉ sử dụng khi thay đổi thời tiết hay do ăn uống đồ ăn không phù hợp. Lần nhập thất thứ 2. Con bị lắc nhiều hơn đặc biệt vào buổi thiền tối. Rồi dần dần bây giờ con tọa thiền, tụng kinh, đọc sách, chấp tay niệm Phật đều bị lắc. Khi đi kinh hành cũng thấy người chao đảo. Đầu con cứ rân rân và có một cái gì đó muốn thoát ra. Ngoài hiện tượng đó con còn bị sân khủng khiếp, tất cả những gì không vui bùng phát lên, và có một sự đặc biệt nữa là con thấy thân con khát ái khủng khiếp. Con không biết phải làm sao vì trong quá trình nhập thất con ăn rất ít, chủ yếu là ăn rau. Hầu như những chất bổ là con không dùng, mà sao sự khát ái của con tự nhiên mạnh mẽ. Con không biết phải làm sao. Giờ con không dám tọa thiền vì ngồi xuống là lắc. Kính mong thầy từ bi gỡ giúp cho con.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Mô Phật! Con thành kính đảnh lễ Thầy! Kính bạch Thầy! Thưa Thầy, con nhận ra được những điều như sau: 1. Trong quá khứ vì vô minh nên bị tham, sân, si chi phối điều khiển dẫn đến hành động qua thân, khẩu, ý nên tạo thói quen, thành nghiệp lực dẫn đến luân hồi sang đời sống hiện tại. Hiện tại, vẫn còn vô minh + nghiệp lực quá khứ + nhận quả do quá khứ nên khi tiếp xúc trần cảnh, hình thành tiến trình ngũ uẩn, huân tập nhân mới, và lại tiếp tục chịu luân hồi và đau khổ. Nếu hiện tại, tuy vẫn nhận quả do quá khứ gây ra nhưng hết vô minh (bằng cách sống tinh tấn, chánh niệm, tỉnh giác) thì tiến trình ngũ uẩn vẫn xảy ra mà không gây nhân luân hồi, thay vào đó sẽ chuyển thành dụng, hạnh ứng vào đời sống. Thưa Thầy, cho con hỏi như vậy con hiểu đúng chưa? 2. Nếu con hiểu đúng thì có phải đây là quá trình chuyển “Thức thành Trí” trong Duy Thức học: * Thức thứ 8 thành Đại Viên Cảnh Trí * Thức thứ 7 thành Bình Đẳng Tánh Trí * Thức thứ 6 thành Diệu Quan Sát Trí * 5 Thức (Nhãn thức, Nhĩ thức, Tỷ thức, Thiệt thức, Thân thức) thành Thành Sở Tác Trí. Như vậy, con có thể hiểu “Phiền não là Bồ Đề” được không? Con thành kính tri ân Thầy!
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa thầy, Con cám ơn thầy đã trả lời câu hỏi của con. Con vẫn biết mình thường hay lí giải, nhưng thay vì đào sâu như trước đây thì con bỏ rơi ý tưởng đó ngay khi vừa chợt nhớ lời thầy “đừng lí giải, chỉ thấy thôi”. Con đã đọc và hiểu phần 2 câu trả lời của thầy, nhưng đó không phải là ý câu hỏi của con, tại con hỏi không rõ ràng, nay con xin hỏi lại, mong thầy chỉ cho con. Câu hỏi của con là “thầy có dạy, trong 4 pháp trợ tâm, có 1 pháp là quán sự chết”, vậy cách quán này ra sao? Xin thầy chỉ dạy rõ ràng dùm con. Con không tìm nguyên nhân của sự “sợ chết”, vì nếu con tìm thì cũng là trau dồi thêm cái biết của bản ngã mà thôi, con muốn biết cách để sử dụng nỗi sợ hãi của mình thành bài học quí giá. Theo lời thầy nói, “lặng lẽ quan sát nỗi sợ và cảm xúc….” thì sự việc đó chưa đến, mà ta thấy điều này, điều kia, phải chăng tất cả đều là sản phẩm của tưởng? của lí giải? Ngược lại cái thấy “như thật” vì ngay đây và bây giờ đâu có gì để quán? Con xin cám ơn thầy thật nhiều. Tên học trò ngu ngốc của thầy.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy. Nhờ ơn thầy dạy, chánh niệm tỉnh giác mà con đã thấy được những vấn đề người ta hay gặp phải là do tham, sân, si mà ra. Con dễ dàng thấy và chỉ ra cho họ. Nhưng còn bản thân mình thì con lại mắc kẹt. Có những hôm mệt mỏi, sáng mở mắt ra trong đầu vang lên những câu hỏi: “Mình đang làm gì vậy? Mục đích của kiếp sống này của mình là gì? Mình sẽ muốn làm gì?” Cả một khoảng trời trước mặt là sự vô định. Nhưng bước ra khỏi phòng thì lại cuốn theo công việc, lo toan mà không nhớ đến nó. Câu hỏi đó nó cứ như hình với bóng, những khi tâm trí thảnh thơi hay mệt mỏi thì nó lại hiện ra. Con đã cố lục lọi những bài pháp của thầy để tham khảo. Đã từng cố sống chỉ để sống chứ chẳng để làm gì. Nhưng con chỉ mới dừng ở chữ biết chứ chưa thể hiểu hay ngộ được. Xin thầy từ bi khai thị giúp con để thoát được cái dính mắc. Con xin cúi đầu đảnh lễ trước thầy. Kính chúc thầy được sức khỏe và bình an.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời