Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Khi con tu tập theo phương pháp trở lại quan sát thân, tâm, sống trọn vẹn với thực tại Thầy đã dạy trong các bài Pháp, con đã thực sự cảm nhận được sự trong sáng, định tĩnh, trong lành của tâm. Tuy nhiên con còn một điều mơ hồ, trong lúc hành Thiền hay trong các hoạt động thường ngày, khi tâm phóng dật, tự trong đầu con liền tự nhận biết rằng mình đang phóng dật, đó là bản ngã đang tạo tác… sau đó con dừng lại những trạng thái tâm phóng dật đó ngay mà trở về với thực tại. Thầy cho con hỏi, vậy thì những ý niệm tự cảnh tỉnh trên có phải là của bản ngã, của lí trí đang muốn kiểm soát mình? Và nếu như ý niệm đó khởi lên, con dừng trạng thái tâm phóng dật lại, quay về với tâm sáng suốt, định tĩnh, trong lành thì như vậy có phải là con đã trọn vẹn quan sát thân tâm mình như Thầy đã dạy chưa ạ? Ví dụ khi con sân, con tự nhận biết đang sân, tim đập nhanh, máu trào lên, trong đầu chỉ muốn hành động cho thỏa mãn cái sân đó, nhưng cùng lúc lại biết đó chỉ là do bản ngã, là ảo tưởng, không thật rồi đi một chỗ khác cho sân dịu đi. Vậy thì con đã quan sát trọn vẹn cái sân của mình? Và cái biết hiện ra trong con là của tánh biết hay của bản ngã ạ? Nếu vốn là của tánh biết thực sự, hiểu tất cả các Pháp thì sẽ không còn nổi sân nữa đúng không Thầy? Kính mong Thầy hoan hỉ chỉ bảo thêm cho con ạ! Con cám ơn Thầy, chúc Thầy sức khỏe và an lạc ạ!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con lại viết thêm một lá thư cho Thầy để xin một lời khuyên. Con là một Phật tử, mới biết về Phật pháp và quy y khoảng 5 tháng nay thôi. Con có duyên lành nghe nhiều bài Pháp của Thầy, chính những điều Thầy dạy lại trùng khớp với những chiêm nghiệm sống góp nhặt từ tuổi thơ khốn khó và cuộc sống nhiều biến động mà con đã trải qua. Và thế là từ những lời thầy dạy, con đã hiểu và điều chỉnh nhận thức của mình như thế nào để trọn vẹn hơn từng ngày. Thưa Thầy, con có một hoàn cảnh đặc biệt, ba mẹ con nợ nần từ khi con còn bé cho đến trưởng thành, con đã tự vươn lên, thoát khỏi hoàn cảnh khốn khó của gia đình, tốt nghiệp đại học và có một công việc ổn định trong một công ty nước ngoài. Nợ nần của ba mẹ con nguyên nhân chính là do vay nóng để làm ăn và làm ăn thất bại, tính chủ quan, cả tin và thích làm ăn lớn… Con đã giúp ba mẹ trả nợ số tiền lớn nhiều lần, vay ngân hàng trả 1 lần, rồi lần hai là tiền lương tích góp được, rồi vay tiền ở bên ngoài giúp nhưng cuối cùng người trả cũng lại là con. Trả hết lần này lại vay lần khác, rất nhiều lần như vậy, đến lần mới nhất này số nợ quá lớn và bây giờ con không còn khả năng giúp nữa. Có cho ba mẹ 5 triệu 1 tháng thì cũng chỉ trả được tiền lãi vay thôi. Hiện giờ thì con trích lương và cho ba mẹ tiêu xài, ăn uống hàng tuần (không dám đưa hàng tháng vì lại trả lãi vay rồi không có tiền sinh hoạt). Đó là một vòng lẩn quẩn không lối thoát dù con đã khuyên hết lời. Bây giờ nếu con muốn giúp ba mẹ lần cuối cùng thì chỉ vay ngân hàng để trả nợ rồi dùng lương hàng tháng của con trả trong vòng 5 năm nhưng rồi chắc chắn ba mẹ sẽ vay nóng tiếp vì họ rất liều lĩnh trong làm ăn. Một số bà con trong dòng họ khuyên con đừng để cho ba mẹ con ỷ lại vào con. Nhìn thấy ba mẹ con rất xót, giúp thì quá liều lĩnh vì con còn có gia đình nhỏ của con, có chồng, có con nhỏ còn phải lo tương lai, rồi ba mẹ con khi bệnh hoạn… Giờ ba mẹ con chẳng có tiền và tài sản gì cả, con là trụ cột trong nhà. Không giúp thì cảm giác bất hiếu con cũng bị phiền não. Nhiều lúc nghĩ rằng chắc mình nợ ba mẹ từ kiếp trước, nên thôi gánh luôn cái nợ này để trả xong cho rồi, lúc thì nghĩ rằng, để cho ba mẹ phải học ra bài học và chịu trách nhiệm với chính việc làm của mình. Nhưng thầy ơi, đã mấy mươi năm rồi ba mẹ con cứ lên xuống trong nợ, lúc làm ăn được thì tiêu xài phung phí, không tiết kiệm, lúc hết tiền là vay mượn, thế thì làm sao họ học ra bài học đó thưa Thầy! Nếu con cứ để yên món nợ đó và chỉ đảm bảo nhu cầu sống của ba mẹ thì con có nhẫn tâm, có sống tùy duyên, thuận Pháp không? Dù biết tất cả phiền não đều do ràng buộc của những mối quan hệ nhưng cuộc sống vốn là tổ hợp của những mối quan hệ! Con cám ơn Phật pháp, cám ơn Thầy vì đã cho con cái nhìn mới về những bất hạnh, nghịch cảnh trong cuộc sống. Vì đúng là mình không thể thay đổi cuộc đời mà chỉ có thay đổi thái độ sống trong cuộc đời thôi. Con cám ơn Thầy, con chúc Thầy sức khỏe và an lạc.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Con có một thức tình kiến giải (lý luận của phàm phu) như thế này, kính Bạch Thầy khai thị cho con ạ. Theo con thì những cái mà Thiền tông xiển dương như chân tâm, Phật tánh, hay cụ thể hơn như tánh biết, chẳng phải đó chính là duyên khởi tánh, không tánh, hay với chúng sinh hữu tình thì chính là vô ngã tánh đó sao? Theo con nếu ngoài ra thì phải coi là tà kiến, vì theo con biết thì lý duyên khởi – tánh không là một tư tưởng, cái thấy nhất quán mà PHẬT đã tuyên thuyết. Mong THẦY đại từ, đại bi khai thị cho con ạ!

Các chủ đề liên quan:

| | | | | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy! Cho con hỏi: 1/ Thiền Minh Sát và Tứ Niệm Xứ quan hệ gì với nhau, có gì khác và giống nhau không ạ? 2/ Thiền Minh Sát nằm đâu trong Bát Chánh Đạo cụ thể là 37 phẩm trợ đạo? 3/ Đức Phật có bao giờ nói đến Thiền Minh Sát không? 4/ Thiền Minh Sát là Chánh Định hay Chánh Niệm? 5/ Thiền Định nào được Thế Tôn tán thán?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa thầy, con mới tập ngồi thiền được vài hôm, ban đầu cảm giác chân đau nhưng rồi khi theo dõi hơi thở thì cái đau đó tự động giảm dần, con chỉ quan sát hơi thở và cảm giác bụng phồng xẹp, thì thấy hơi thở nhẹ dần, nhiều khi chỉ còn thấy bụng phồng xẹp thôi. Hơi thở nhẹ quá khiến con không nhận biết rõ ràng được có phải hơi thở đang vào hay đang ra, chỉ khi bụng xẹp con mới biết chắc mình đang thở ra. Con không biết con ngồi như vậy có đúng không? Và làm sao để tránh được việc buồn ngủ khi ngồi thiền vì quan sát một lúc hơi thở là thi thoảng con nghĩ sang việc khác hoặc lại bị có cảm giác buồn ngủ, mong thầy chỉ dạy cho con ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính quý, Con vừa nghe xong bài Pháp thoại mới nhất số 5 khóa 15 năm 2015 của Thầy vừa ban cho chúng con. Thật là tuyệt vời những lời Thầy giảng khai mở tâm trí con mỗi lúc một sáng hơn khiến con trào dâng nước mắt. Con xin vô vàn tri ân và thành kính đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính, Hôm qua con nghe pháp thoại giảng về mối quan hệ tự nhiên con lại muốn trình pháp với Thầy và các bạn gần xa. Cám ơn Thầy đã chỉ ra cho con thấy rằng con đã đặt mối quan hệ vào nhiều người và nhiều vật quá. Chính vì thế mà khi một lời nói hay một hành động nào của con hay của ai cũng có thể làm con nặng nề rồi. Qua những sự nhận biết như thế con mới hiểu đạo mà Thầy khai thị hay giảng giải không chỉ nói suông theo lý thuyết mà nó chỉ thẳng ngay nơi thân tâm cảnh mỗi người. Con không biết điều gì đã và sẽ xảy ra, con chỉ cần sống soi chiếu lại chính mình, khi đi, khi nằm, khi ăn, khi nói chuyện, khi nhìn vật gì, khi nghe gì? Mình đang buồn bực gì? đang nặng nề vì chấp hay dính mắc vào gì? đang nhẹ nhàng không dính mắc ra sao? Rồi cứ hết việc này đến thứ kia đi, đến đi liên tục. Cuộc sống trôi trải và đáng yêu làm sao đó Thầy ạ. Nó không còn đáng yêu theo những gì con ưa thích con mong muốn, mà nó đáng yêu như chính nó đang là. Ngay cả đáng yêu khi con bực mình khó chịu vì lúc đó con biết con ra sao. Không tìm hiểu mà tự nhiên con biết được con đang thọ khổ thế nào? Nguyên nhân là gì? Và con phải thoát khổ bằng cách nào? Cũng giống như nếu được nhẹ nhàng không dính mắc thì thôi, còn lở như không thận trọng lại đặt mối quan hệ hoặc dính mắc nặng nề, thì cũng biết mà buông nó ra. Cũng giống như nhặt nó lên và đặt nó xuống vậy thôi. Chỉ cần soi chiếu minh bạch trắng ra trắng đen ra đen thôi thì mọi thứ đều làm việc rất vô ngã vô tư thầy nhỉ? Một lần nữa con xin cảm ơn Thầy, con hứa sẽ sống soi sáng mình để đền ơn công ơn Thầy tận tình chỉ dạy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy. Chiều chủ nhật ngày 6-9 tới, nhóm chúng con tổ chức về thăm thầy và mong được thầy ban bố cho chúng con một thời pháp nhủ ạ. Chúng con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thua Thay, Con se o VN trong thoi gian tu ngay 07/10/2015 den ngay 26/10/2015. Con co the den tham du thoi hoc phap va tu thien do Thay day vao thoi gian nao, xin Thay tu bi cho con biet. Con chi duoc nghe Thay day qua internet, neu trong dip ve tham ba me con ma con co the duoc nghe Thay day truc tiep thi con rat hanh phuc vi con biet day se la nhung loi huong dan cho con di dung duong den giai thoat va an lac. Con cam on Thay.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, khi gặp chuyện đau khổ, con hành thiền, thận trọng chú tâm quan sát, liền thấy trong tâm thanh tịnh, không còn bị cuốn theo những ảo tưởng vẽ vời nữa. Nhưng trong tim con vẫn còn đau, con cũng không muốn cảm giác đau đó mất đi, mà vẫn tiếp tục quan sát nó. Thưa Thầy cho con hỏi, liệu con hành thiền như vậy đã đúng chưa, hay khi con hành thiền đúng thì cả ý nghĩ lẫn cảm giác đau khổ đó đều mất thì mới đúng? Con cảm ơn thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời