Bạch Thầy:
– Chánh kiến trong Bát chánh Đạo thực sự được hiểu như thế nào?
– Tử là vấn nạn của mọi người từ xưa đến nay. Ai rồi cũng phải chết. Chết là hết, hay chết là chỉ có thân bị hư hoại. Còn phần cốt lõi (phần buồn vui, so sánh hơn thua, phần chỉ biết…) còn hay mất, đi về đâu?
– Mọi vật đều biến đổi trong từng phút giây. Không có gì là bản chất của ngoại cảnh của thân của tâm. Như vậy tại sao có phiền não khỗ đau?
– Tu pháp gì để giác ngộ giải thoát? Nhưng ai tu, vì mọi tế bào trong thân đều biến dịch?
– Nếu mọi thứ đều đến rồi đi thì mỗi thời khắc có ý nghĩa gì? Cái đang là vì sao hay được nhắc đến và xem đó là quan trọng cho người tu?
– Tại sao hầu hết các chùa không nói về Sự thật mà nói về nhân quả, phước đức, kiếp sau, vãng sinh cực lạc…? Liệu những điều này có đúng với tinh thần tôn trọng sự thật không?
– Tại sao từ chỗ thinh không sản sinh ra quá nhiều thứ (vô số tinh cầu, vô số đời sống…) rồi tạo ra phiền não, trải nghiệm, giác ngộ…?
Con xin được biết ý kiến của thầy.
Ý kiến của thầy là con nên tự trả lời bằng cách tự trải nghiệm, chiêm nghiệm, quan sát để thấy ra sự thật. Không ai có thể thấy giúp con, nếu con không tự thấy ra những vấn nạn của chính mình thì mọi câu trả lời từ người ngoài đều vô nghĩa. Mỗi người sinh ra trên đời đều mang sứ mạng khám phá sự thật một cách hoàn toàn bình đẳng, như nhau, đó là một hành trình khám phá đầy hứng thú sao lại phải lệ thuộc vào khám phá của người khác?
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con thành tâm đảnh lễ và cám ơn Thầy đã giảng cho chúng con hiểu rõ về bài Pháp thoại ngày thứ 5 của Khóa 15 tựa đề “Thế giới Ảo và Thực – Ngũ uẩn giai không”. Quả thật bài pháp đã làm con hiểu sâu thêm về thực và ảo như thế nào. Lâu nay, tuy con có hiểu những bài giảng trước của Thầy, nhưng cũng còn một chút nghi ngờ, nhưng qua bài giảng này, Thầy đã làm cho con sáng tỏ thêm và không còn nghi ngờ gì nữa. Con rất sung sướng và đã khóc giống như một đạo hữu khác đã gởi trên mạng cho Thầy. Con rất cám ơn Thầy. Kính chúc Thầy được nhiều sức khỏe.
Sàdhu lành thay! Chúc mừng con đã thấy ra đâu là thực đâu là ảo nơi chính mình và cuộc sống.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Thầy mấy hôm nay con cảm nhận sự đau khổ vô cùng của thân con. Con đang bị bịnh cũ hoành hành, đó là bệnh đầy hơi chướng bụng, con đã điều trị ở bệnh viện đại học y dược liên tục 3 tháng, lành được 4 tháng giờ đây lại tái phát. Bác sĩ chẩn đoán con bị viêm dạ dày và đường ruột. Giờ đây con thấy rất rõ ràng về sự vô thường của thân này thật là khổ. Nó làm cho con cảm thấy rất mệt và khó thở, chỉ khi nằm mới thấy dễ thở được 1 chút, khi đi và đứng thì cái bụng rất nặng nề và mệt mỏi vô cùng. Giờ con đang cố gắng để thấy cho rõ về sự sanh diệt của thân tâm này. Con xin cám ơn Thầy.
Đừng xem cơn đau như một đối tượng để đối xử mà nên cảm nhận trọn vẹn như chỉ có cơn đau đang là mà thôi, không có người chịu đau, cũng không phải cơn đau của tôi… khi chỉ còn lại một mình cơn đau thì sẽ không còn có khổ.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Dạ, con xin cám ơn Thầy rất nhiều đã giúp con tháo mở được sự trói buộc về cơn bệnh của con trong mấy hôm nay. Sau khi đọc được câu trả lời của Thầy, đêm nay con ngồi buông xả thì con đã thấy và hiểu được lời Thầy dạy. Đúng như Thầy nói là khi đau khởi lên con liền lấy đau làm đối tượng để niệm thọ như một cố gắng xử lý nên con bị kẹt trong khái niệm “đau” và “tôi đau” làm cho tâm con dính trong khái niệm đó. Thay vì trọn vẹn tỉnh thức ngay trong cảm giác đau tại đây và bây giờ như nó đang là, con lại bị đắm chìm vào cơn đau hiện tại như là thời gian chịu đựng nên con mới thấy khổ quá. Nhưng sau khi ngồi buông xả khái niệm “đau” và “tôi đau”, chỉ trọn vẹn với cảm giác đau chứ không còn xem đó là đối tượng phải bận tâm và nỗ lực nữa thì liền nhận ra ở đó chỉ có thân và tâm – tánh biết và cảm giác khó chịu trên thân như nó đang là. Khi con quay về với tánh biết, không bận tâm dính mắc nhiều đến cái đau thì con mới nhận ra tánh trọn vẹn của chánh niệm thật sự như thế nào trên cái đau đang xảy ra, lúc đó con mới thấy ra “tâm thiền quan trọng hơn đối tượng thiền” như thầy đã dạy, nên khi trở về tâm con thấy nó rất bình thường không vui không khổ. Cứ chánh niệm với tánh biết như thế được khoảng hơn 30 phút con thấy thân không còn cảm giác đau, không còn khó chịu như mấy ngày qua. Con xin cám ơn Thầy đã nhắc nhở con để cho con học thêm bài học trong pháp hành kỳ diệu này.
Sàdhu lành thay! Con quả là tiếp thu rất nhanh điều thầy chia sẻ. Thấy đúng, làm đúng thì hiệu quả sẽ tức thì, giống như ông Bàhiya vừa nghe Phật khai thị liền vào được chỗ chân thật hoàn toàn. Chúc mừng con!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Bạch Thầy,
Con có chị bạn bị việm dạ dày, hàng ngày chị uống 2 lần (sáng, tối) mỗi lần 1 muỗng café nghệ đen hòa chung với nước sôi và mật ong, uống liên tục trong vài tuần đã hết đau. Cách trị này đã giúp vài người bạn ở đây lành bịnh (kiêng ăn uống đồ ăn mang tính âm và lạnh). Con xin chia sẻ.
Cảm ơn con đã chia sẻ! Nghệ đen và nghệ vàng có công dụng khác nhau, khi dùng nên lưu ý cẩn thận để dùng cho đúng bệnh , đúng liều lượng và pha chế đúng cách mới được. Con tham khảo thêm ở đây:
Kính thưa Thầy!
Quê con ở Tây Ninh, nhà theo đạo Cao Đài nhưng không nhập môn và ăn chay vì nghĩ rằng Tôn Giáo chỉ là chỗ dựa tinh thần. Con vẫn rất tôn trọng các Chánh Giáo, dạy điều hay lẽ phải, dạy đạo làm người nhưng vẫn nghĩ là cuộc sống của mình, bản thân mình phải tự nỗ lực vươn lên và vượt qua số phận.
Con xin chia sẻ với Thầy, những bài học con đã học được từ cuộc sống, và nhận thức bản thân thay đổi thế nào khi hiểu về tâm linh, biết đến Phật pháp, và đặc biệt sau khi đã nghe rất nhiều bài giảng và đọc sách của Thầy.
1/ Sinh ra trong gia đình nghèo
11 tuổi: ba mẹ bị nợ nên bế em đi trốn nợ và con ở lại với ông bà nội để tiếp tục đi học. Cứ lây lất, tiền học phí là cô chú đã góp nhặt cho, rồi quần áo cũ, sách cũ của người ta cho, con cũng lên cấp 3.
18 tuổi: đậu đại học
20 tuổi: bằng tự lực vươn lên, con đạt được học bổng đi du học Nhật (gia đình vẫn rất khó khăn)
21 tuổi: con về nước rồi mở 1 quán ăn Nhật nhưng sau hơn 1 năm thất bại (do quá nhỏ tuổi, thiếu kinh nghiệm, bị lừa). Và đó là lần đầu tiên con không còn nhận ra cuộc sống màu hồng nữa, người ta lợi dụng, lừa lọc nhau thế nào. Thế là từ 21 tuổi, con hoài nghi về niềm tin những gì tốt đẹp trong cuộc sống, hoài nghi về giá trị con người. Con đã rất cảnh giác trong việc nhìn người.
Có lẽ những khốn khó thuở bé, sự cô lập của bạn bè, những người xung quanh vì hoàn cảnh của mình đã hun đút một động lực mạnh mẽ vươn lên trong con thế nào, nghị lực, vượt qua sự mặc cảm hoàn cảnh gia đình. Bài học về sự nỗ lực và những thành quả xứng đáng cho những nỗ lực ấy, bài học về sự quý trọng thức ăn, sách vở, điều kiện được đến trường… những đồng tiền làm ra từ mồ hôi, nước mắt của ông con, bài học về sự bớt để tâm và bị tổn thương bởi những lời dèm pha của những người xung quanh.
2/ Rồi kết hôn, sinh con. Lúc mang thai bé bị một dị tật tim nhẹ, có thể do di truyền, nhưng cũng rất khó nuôi và hay bệnh, có lúc bế tắt vì sợ hãi. Con đã ước gì mình bị bệnh thay cho nó, sau mình sinh ra nó không được khỏe mạnh như bao đứa trẻ khác. Giai đoạn đi đi, về về bệnh viện lúc đó con như bị khủng hoảng. Nhưng rồi con học được bài học rằng mọi thứ cũng qua bằng cách này hay cách khác, Thầy ạ! Quan trọng không phải là cuộc sống ném vào mình cái gì mà là thái độ của mình ra sao, nhìn mọi thứ đơn giản thì cũng tự nhiên nó cũng đơn giản hơn, Thầy nhỉ?
3/ Con bé vừa đỡ bệnh thì ba mẹ con vỡ nợ tiếp, trả nợ cho ba mẹ vừa ổn ổn thì đến ông chồng – người mà đồng hành cùng mình vượt bao khó khăn, lại tư dưng lừa dối, nghỉ làm, vay một số tiền lớn mua hàng đa cấp và kinh doanh đa cấp… dù khuyên cách nào cũng không được. Chồng con sẵn sàng ly dị để theo đuổi giấc mơ triệu phú. Gia đình lục đục, ba mẹ con khuyên ly dị, bên ngoại bên nội xích mích lớn, dù trước giờ rất hòa thuận. Dường như thấy cuộc sống chưa bao giờ mình được bình an, hạnh phúc. Con như bị trầm cảm. Nhưng ngay trong khoảng thời gian này, con lại chiêm nghiệm được rất nhiều điều. Rất nhiều người khuyên con phải thế này, thế nọ… Càng nghe họ nói, càng rối vì mỗi người một kiểu. Con đến một quán nước, đọc quyển sách “Phút nhìn lại mình” – Spercer Johson và con đã thật bình tâm lại, tĩnh lặng lại, và rồi con đã có câu trả lời, mình nên làm gì tiếp theo. Con đã học được bài học là câu trả lời chính xác nhất có sẵn trong mình, và sẽ hiện ra khi nội tâm mình định tĩnh nhất, đừng vội vàng quyết định hay làm điều gì khi mình đang trong trạng thái không sáng suốt vì sẽ dẫn đến sai lầm.
Và con đã quen với biến cố cuộc đời, con nhận ra chân lý rằng, chẳng có cái gì là tuyệt đối, tất cả rồi thay đổi cả. Tình yêu, niềm tin… Ngay cả bản thân con cũng vậy, cũng thay đổi về nhận thức, tính cách… hằng ngày Thầy ạ. Con hay dành những phút cho riêng mình, đọc sách “Quẳng gánh lo đi và vui sống”, “Từ giận dữ đến bình an” – Mike Geogre, “Phút nhìn lại mình” – Spercer Johson, “Vượt qua giới hạn” – Nick Vujicic… Hầu như những quyển sách này rất hay, nội dung cũng đề cập đến thiền định… Nhưng vẫn thiếu thiếu cái gì đó, nên mỗi khi tâm loạn và con phải đọc sách để tự trấn tâm mình lại… lúc đó con hoàn toàn không biết đến Phật pháp, biết đến thầy.
Là một người độc lập và vững vàng vượt qua mọi khó khăn, nhưng đồng thời cũng lại là một người cầu toàn, tham vọng, và những sợ hãi sâu kín nhất về quãng thời gian khó khăn vẫn tiềm ẩn. Và con đã sống với quan niệm: cuộc sống vốn không công bằng, mình không hại ai cũng không để ai hại mình. Con đã sống tạo vỏ bọc, và những mối quan hệ cũng tự tạo ra do ảo tưởng… Dù như nhìn có vẻ rất an toàn, rất vui nhưng thực sự nỗi bất an vẫn còn ở đâu đó… Con lại không bằng lòng với thực tại, mong muốn cống hiến nhiều hơn, làm nhiều việc có ích hơn, giấc mơ, hoài bão… nhưng tất cả cũng chỉ làm cho con thất vọng hơn và quên đi trọn vẹn với giây phút thực tại.
Và thật kỳ diệu khi con biết đến tâm linh, biết đến Phật Pháp, do duyên lành nên con chuyển qua ăn chay dễ dàng, con tự tìm hiểu nhiều về thế giới tâm linh, nghe nhiều bài Pháp thoại, và đặc biệt hơn khi được nghe Thầy giảng, những chiêm nghiệm trong cuộc sống về vô thường, nhân quả, về Phật tánh, tánh biết, bản ngã, sự sợ hãi, trốn chạy, những nghịch cảnh… của chính mình. Con đã hiểu tường tận hơn thân tâm mình. Con lại nhận ra rằng cuộc sống thật đẹp và công bằng theo sự vận hành riêng của Pháp, những va vấp, khó khăn trong cuộc sống tất cả đều để lại những bài học thật quý giá. Con đã tự giải thoát cho mình khỏi những mong muốn: muốn ly dị để sống một cuộc sống tự tại, không bị ràng buộc. Muốn xuất gia để chuyên tâm tu hành, mau đắc đạo. Đó chỉ là những ham muốn ích kỷ của bản ngã. Thầy ơi, con sẽ sống trọn vẹn trong từng giây phút, để tâm mình sáng suốt, định tĩnh, trong lành, quan sát mọi sự sinh diệt của Pháp để học những bài học mình cần học.
Con xin thành kính đảnh lễ Thầy và chúc Thầy thật nhiều sức khỏe để hoàn thành sứ mệnh cao cả.
Đúng như một danh ngôn đã nói “Cảnh khổ là nấc thang cho bậc anh tài, là kho tàng cho người khôn khéo và là vực thẳm cho những kẻ yếu đuối”. Có lần khi nghe thầy nói: “Cuộc đời thật đẹp”, một hành giả liền hỏi: “Con thấy đời toàn là khổ đau, chính Phật cũng dạy đời là vô thường, khổ, vô ngã, vậy thầy nói cái gì đẹp?” Thầy trả lời: “Chính vô thường, khổ, vô ngã là vẻ đẹp của cuộc đời”.
Nếu không thấy đời là vô thường, người ta sẽ chấp giữ những cái đã khô chết của quá khứ, hoặc bám víu vào một quan niệm thường hằng trong ảo tưởng, làm sao sự sống có thể luôn luôn đổi mới từng sát-na? Nếu không thấy đời là khổ đau con người sẽ mãi mãi đắm chìm trong lầm lạc và dục vọng, chỉ biết lợi mình hại người, làm sao giải thoát khỏi những tà kiến và tham ái? Nếu không thấy đời là vô ngã, chiến tranh để giành phần thắng về mình hoặc để chiếm hữu cho riêng mình sẽ không bao giờ chấm dứt. Chính vô thường, khổ, vô ngã giúp con người giác ngộ giải thoát ra khỏi ảo tưởng tự trói buộc mình, vậy không phải đó là vẻ đẹp của cuộc đời hay sao?
Sở dĩ con hiểu được những lời Phật dạy và nghe được những điều thầy giảng vì con đã trải qua những cay đắng của cuộc đời. Chính thầy cũng đã trải qua biết bao thăng trầm trong cuộc sống mới thấy ra sự thật để có thể chia sẻ với con và mọi người những điều rất trung thực với bản chất đời sống mà chỉ “đoạn trường ai có qua cầu mới hay”. Nếu con chỉ miệt mài tìm cầu những sở tri, sở đắc để thoả mãn lý trí và dục vọng của bản ngã thì dù có đạt được điều gì cao siêu đến đâu cũng khó mà thấy ra sự thật.
Tuy mỗi người một tình huống khác nhau nhưng cũng tương tự như con, thầy ra đời vào những năm cuối gay cấn nhất của thế chiến thứ 2, mới hơn 1 tuổi đã lâm vào nạn đói trầm trọng trên cả nước, từ đó lớn lên trong cơ cực, chiến tranh, bom đạn…, cho đến 11 tuổi phải rời cha mẹ, ra khỏi vùng quê để vào Huế đi học, ở trọ nhà này qua nhà khác… như thân phận của những người tha phương cầu thực… đến năm 21 tuổi xuất gia vẫn gặp nhiều trắc trở, thậm chí còn bị tù đày… Tưởng đâu đó là những điều bất hạnh, ai ngờ chính nhờ trải qua những bước thăng trầm của cuộc sống mà con mắt pháp mới được khai hoa. Thì ra tất cả những điều đến với mình trong đời đều là những bài học giác ngộ để thấy ra bản chất thật của chính mình và vạn pháp.
Hạnh phúc thay ai biết học ra sự thật từ những khổ đau bất hạnh của cuộc đời để luôn có thể tùy duyên đổi mới thái độ nhận thức và hành vi của mình cho thuận với pháp tánh tự nhiên và chân thực. Giác ngộ giải thoát chính là thấy ra bản chất thật của cuộc sống để không còn bị cuốn trôi hoặc ràng buộc trong những vọng cầu đạt được sở đắc lý tưởng hão huyền đầy mộng ảo. Thầy chân thành tán dương và chúc mừng con đã biết vươn lên từ những thăng trầm của cuộc sống.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính bạch thầy. Nhóm chúng con 14 người rât hoan hỷ chiều chu nhật về nghe thầy giảng ạ.
Chúng con thành kính đảnh lễ tri ân thầy.
Có, tất cả chiều chủ nhật trong 3 tháng 8, 9, 10/ 2015 thầy đều có giảng (cho khóa thiền 15), trừ phi có việc đột xuất không giảng được thì sẽ thông báo trước một tuần.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, cho con hỏi. Pháp Như lý tác ý là như thế nào ạ? Con áp dụng vào cuộc sống và khi tu thiền thì con nên làm sao ạ? Con cảm ơn Thầy!
Như lý tác ý là tâm hướng vào cái thực không hướng vào ảo ảnh. Thí dụ khi thấy một điều gì thường có hai mặt, một là do như lý tác ý thấy mặt thực như nó đang là, hai là do phi như lý tác ý thấy mặt ảo như mình tưởng là. Vậy cần hướng tâm vào mặt thực tánh, không nên hướng tâm đến mặt giả tướng.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa thầy, Con xin hỏi:
1) Trong ngày lễ vu lan ở cổng chùa người ta bán chim phóng sinh rất nhiều, những con chim đó đa phần rất yếu hoặc không bay xa được vì chúng bị cắt cánh hoặc bị đánh thuốc mê khiến cho chúng khi được thả ra chỉ quanh quẩn một chỗ bị chết hoặc bị bắt lại. Phóng sinh như vậy có phải là một tội ác không ạ, vì con nghĩ như vậy là mình đã vô tình tiếp tay cho người bán trục lợi bằng cách bắt chim phải không?
2) Con có một người bạn mượn của con một số tiền tuy không nhiều lắm nhưng nhiều lần con hỏi ròng rã suốt hơn 2 năm trời thì người đó chỉ ậm ừ, biện bạch lý do nhưng rồi không trả. Có phải kiếp trước con quịt tiền của ai đó nên kiếp này phải chịu quả báo nên nếu đòi lại thì nhân quả chưa xả phải không ạ?
Con cảm ơn thầy!
Cả hai câu hỏi của con đều liên quan đến vấn đề nhân quả nghiệp báo mà đức Phật gọi là không thể nghĩ bàn (acinteyya). Nó chỉ giúp cho mỗi người qua đó học ra bài học về thái độ nhận thức và hành vi đúng sai, tốt xấu, thiện ác, lợi hại của mình, nhờ vậy tâm được thanh tịnh trong sáng là chính.
Vậy mỗi người cần tự biết phóng sanh hoặc chịu quả báo đúng hay sai, thiện hay ác trong từng trường hợp để tự điều chỉnh thái độ nhận thức và cách ứng xử của mình sao cho thuận pháp chứ không có một khuôn mẫu đạo đức nào nhất định, còn hoàn cảnh có thay đổi được hay không còn tùy nhiều phương diện khác nữa.