Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính mến, Hôm nay trên xe đưa rước đến nơi làm, con đã nghe bài Pháp “10 ba-la-mật” của Thầy, con đã khóc vì xúc động. Một lần nữa, con cám ơn vì cuộc đời quá nhiều đau khổ, đúng như Thầy dạy có đau khổ thì mình mới giác ngộ được, thấy được bản ngã của mình. Trước đây, những bạn bè thân thiết ai cũng ngậm ngùi cho hoàn cảnh của con, họ khóc vì thương con, họ nói sao con có thể chịu đựng được, nếu như là họ thì họ đã bỏ đi đâu đó rồi. Nhưng lạ thay là con chẳng thấy gì cả, con nghĩ là mình đã quen với những cảnh thế này, là mình đã bị chai sạn cảm xúc rồi, chẳng quá vui hay quá buồn trước bất kỳ điều gì. Đúng là người trong cuộc mới hiểu, thì ra sức chịu đựng của mình lớn hơn nhiều so với mình nghĩ, bất kỳ hoàn cảnh nào cũng vậy, rồi nó sẽ qua. Lúc đó, con chưa có duyên biết về Phật Pháp, con vẫn hay nghĩ, những ai có con đường bằng phẳng thật may mắn, thôi thì số phận mình, mình phải chấp nhận và vươn lên. Nhưng Thầy ơi, Pháp đã vận hành thật hay, đến và đi, từng cái khổ một, con trưởng thành rất nhiều, Thầy ạ, những người con từng gặp dù tốt hay xấu họ đều dạy con một vài điều. Con nhìn những người xung quanh, có những người khổ hơn con mà họ sẵn sàng giúp người khác, có những người trong hoàn cảnh khốn khó hơn con mà họ vẫn tươi cười… À, thì ra do mình quá tập trung vào cái khổ của mình mà thôi. Và Thầy ơi, sau khi biết về Phật pháp con đã vỡ òa, con sống tỉnh thức, thận trọng trong hành động và lời nói hơn, điềm tĩnh hơn, không bè nhóm, tụ tập, con chuyển qua ăn chay (vì thương và không muốn sát mạng chúng sanh), và dù là con vẫn bình thường, hòa đồng, không nói về Đạo pháp vì con hiểu rằng, mọi người sẽ cho con mê tín (bản thân con trước đây cũng vậy, duyên chưa đến thì vẫn không có nhu cầu tìm hiểu về Đạo). Thế nhưng những thay đổi của con cũng làm cho một vài người khó chịu, họ cười cợt, phê phán… Cũng bị tổn thương ngay lúc đó nhưng qua nhanh vì con cảm thông cho họ và hiểu họ, trước đây con cũng như vậy (mọi tỵ hiềm, ganh ghét, đố kỵ đều xuất phát từ lòng sợ hãi cả, và con thấy thương họ thay vì sân giận như trước đây). Con đã từng nghĩ, giá như mình đã biết về Phật Pháp trước khi kết hôn, nhưng rồi hiểu rằng Pháp đã vận hành đúng, con đã học được bài học của hôn nhân, bài học để sống dung hòa với một người dù khác nhau về nhiều mặt, sống bằng cách hiểu họ, hiểu chính mình. Rồi học được bài học làm mẹ, sự hy sinh, yêu thương… Từng bài học một, và cuộc đời thật kỳ diệu! Chỉ đơn giản là bây giờ con đã sống yêu thương hơn, bớt đi “cái tôi” của mình hơn và con hiểu sâu sắc lời Thầy dạy, chỉ có hai điều thôi là học được gì từ cuộc đời và từ sự cảm tạ, biết ơn cuộc đời, ta làm được gì cho cuộc đời thôi ạ. Trong một quyển sách “Từ giận dữ đến bình an”, có một ý thề này, khi cơn giận xuất hiện, hay trong một hoàn cảnh đặc biệt, hãy tách mình ra, xuống hàng ghế khán giả và quan sát xem ta đang diễn thế nào trong màn kịch trên sân khấu. Thật ra cuộc đời cũng giống như một sân khấu lớn mà mỗi người đóng một vai trên đó. Con thành kính tri ơn Thầy, mong một ngày có duyên lành con được gặp Thầy. Con, Trâm.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cảm ơn thầy rất nhiều. Xét lại nơi tâm mình, tánh giác vốn tự tròn sáng, khởi tâm tìm ngộ thảy là mê lầm, buông bỏ vọng duyên tánh tự hiển bày, hàng ngày hàng giờ sống trọn trong ấy lại chẳng chịu nhận, khởi lên vọng niệm tìm cầu giác ngộ, thật đáng thương… Nay con xin hỏi thêm thầy một câu. Tâm con khi gặp cảnh duyên hoặc thuận hoặc nghịch hay khởi lên những vọng như sau, ví dụ, khi gặp duyên sân, tâm khởi lên ý nghĩ chúng sanh cùng mình đồng một tánh giác, vì tự mê mờ nên chẳng nhận biết nên mới lầm lạc, ta chẳng vì duyên cớ ấy gánh khổ vào mình. Hoặc khi gặp cảnh vui, tâm lại khởi nghĩ, các pháp vô thường vui đó buồn đó có gì bền chặt chẳng nên bám víu… (những ý nghĩ này tự khởi chẳng phải tâm con muốn khởi lên để đối phó với cảnh duyên). Mong thầy từ bi chỉ rõ cho con, với những ý nghĩ đó con cảm thấy cũng có ích lợi nhưng nó hay ngăn chận những niệm khởi trước nó mặc dù khi ấy vẫn biết rõ ràng. Con xin cám ơn thầy. Chúc thầy mạnh khỏe thân tâm trường lạc!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Hôm qua là Lễ Giỗ Tổ Phật Giáo Nguyên Thủy Viêt Nam, mà con bận việc không đến tham dự được, con cũng áy náy lắm. Tuy nhiên, Tâm con luôn hướng về ngày Lễ và thành kính tri ân Tổ, nhờ Ngài đã chịu nhiều gian khó để đem Phật giáo Nguyên Thuỷ về Việt Nam và cũng nhờ có Thầy chỉ dẫn khai thị mà con đã thấy ra “Ngọn đuốc” trong con để con có thể tự tin “Thắp đuốc mà đi” hết quảng đường tăm tối. Con cảm ơn Thầy và chúc Thầy khoẻ mạnh và an vui trong hương vị Pháp.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, con có điều này thắc mắc đã lâu, mong thầy từ bi giải đáp: Con không hiểu vì sao trong ba đặc tính Vô thường, Khổ, Vô Ngã của Pháp lại có “khổ”? Con xin chia làm hai trường hợp: 1. Trong trường hợp con người hay động vật, nghĩa là những loài có cảm giác về sinh-vật lý nói chung, thì đặc tính “Khổ” của Pháp thể hiện qua việc con người (hay con vật) cảm giác cái đau khổ của thân khi bị thương, bị bệnh. Điều này con hiểu, nhưng cũng xin thầy cho con biết là con hiểu vậy đã chính xác chưa. 2. Trong trường hợp những vật vô tri vô giác, như cái bàn, cái ghế chẳng hạn, thì con hiểu đặc tính Vô thường, Vô ngã, nhưng còn đặc tính Khổ của Pháp được biểu hiện như thế nào ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Thầy có khỏe không ạ? Bây giờ con có thể theo dõi vọng tốt hơn nhiều rồi, đôi khi thấy sân nhói lên một cái rồi đi qua cũng rất nhanh. Con đường đã hiện ra khá rõ. Con có điều này muốn xin thỉnh ý Thầy: Khi con ngồi một mình, hoặc ngồi ở không gian thoáng đãng (ở biển, ở nơi nhiều cây cối…) con thấy tâm trạng rất thoải mái, có lẽ vì sự rung động ở những môi trường này dễ chịu chăng? Nhưng khi con ở công ty, con hay có cảm giác bồn chồn, khó chịu. Con nghĩ do mọi người ở đây hay đối chọi và ganh tỵ nhau nhiều quá, đôi khi con cố gắng đặt mình vào cảm xúc của mọi người để hiểu chuyện và xử lý công việc, nhưng sau đó con cảm thấy rất mệt mỏi. Có nhiều hôm phải ngồi viết một vài email hay công văn đơn giản, nhưng con không tập trung được, vọng khởi liên tục và con chỉ biết ngồi nhìn vọng khởi, người nóng ran, mất rất nhiều thời gian mà lại không thấy có ý tưởng nào tập trung được cho mục tiêu chính. Con thử nghe một vài bài nhạc yêu thích, suy nghĩ một vài ý tưởng gì đó hay hay… nhưng chẳng có gì tạo cảm xúc để có thể tập trung hơn cả, thấy tâm mình khi nghĩ mãi về một điều gì càng thấy bị gò bó hơn thì phải. Con cũng chưa biết phải làm thế nào để mình tập trung một cách thoải mái và dễ dàng hơn. Kính Thầy cho con lời khuyên. Con xin cám ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi. Con từng nghe nói “lý có đốn ngộ, sự thì tiệm tu” mà sao ông Bahiya khi nghe đức Phật nói xong đã được Phật ấn chứng A-la-hán ạ? Chỗ này con phân vân, thầy chỉ giúp con với ạ! con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa sư ông Đức Phật là người tỉnh thức. Nhưng con không hiểu Phật tỉnh thức những gì? Ngài tu theo Thiền Tịnh hay Mật hay tu cách nào để tỉnh thức? Con chân thành cảm ơn Sư ông.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, ai cũng có sẵn tánh giác nhưng làm sao để sống trọn vẹn với tánh giác đó? Mặc dù biết mình có tánh giác nhưng không thể sống trọn vẹn trong tánh giác ấy vì chưa thực chứng mà chỉ là hiểu qua kiến thức thôi, nên khi gặp cảnh duyên khó mà dụng được… Xin thầy từ bi chỉ rõ cho con lối vào. Dạo trước con có hành pháp môn tham thoại đầu nhưng con chẳng thể đến chỗ chơn nghi, lại bị ý thức ngăn che, tại sao tâm đang rỗng rang như thế lại khởi lên cái nghi để làm gì, nên con bỏ không tham nữa, tâm con tạm an ổn nhưng cái thao thức đạt đến chỗ không sanh diệt ấy cứ trổi lên hoài khiến con cảm thấy luôn bất an, chỉ tự trách mình nghiệp tập sâu dày, nghe kinh tâm chẳng mở mang, chỉ biết trên kiến thức chừng nào mới thoát luân hồi sanh tử! Mong thầy từ bi chỉ điểm cho con! Trân trọng.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Con xin được hỏi. Khi ngồi xuống nhắm mắt lại và thư giãn. Con không dụng tâm làm gì, thì tâm liền biết các ý niệm, khi các ý niệm lặng xuống thì nó liền biết đến toàn thân đang ngồi và cảm nhân toàn bộ hơi thở (cảm nhận thấy cả phòng xẹp và hơi thở vào ra ở mũi). Trên thân có cảm thọ gì thì nó biết. 1) Nhưng thưa thầy tâm cứ biết hết tâm niệm rồi chuyển sang cảm thọ, rồi chuyển sang hơi thở, nó cứ chuyển hết đề mục này sang đề mục khác. Như vậy con có nên dụng ý, đặt tâm theo dõi từng đề mục một, quan sát 1 đề mục từ lúc sanh ra cho đến lúc diệt thì mới để tâm tự nhiên chuyển sang đề mục khác? 2) Khi ngồi như vậy một thời gian có lúc tâm thiếu tỉnh giác, nó không biết rõ thân tâm, con liền để tâm vào phòng xẹp ở bụng một lúc cho tâm biết rõ, sau đó thư giãn và bỏ đi sự hướng tâm để tâm tự nhiên. Con tập như vậy có đúng không ạ? Con xin cúi đầu đảnh lễ, cảm ơn Thầy !

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính mến! Con cám ơn Thầy vì đã lắng nghe, chia sẻ với đệ tử chúng con. Con đã biết ơn thế nào khi có duyên nghe được những lời khai thị của Thầy. Hóa ra cuộc sống thật đơn giản và kỳ diệu. Dù ngay đây và bây giờ, chẳng có gì hoàn hảo cả, kể cả hoàn cảnh gia đình, chồng con, công việc, mọi thứ… Nhưng lòng vẫn cứ yên bình, Thầy ạ. Ai mà biết sẽ xảy ra chuyện gì, mọi thứ cứ đến và đi. Con chiêm nghiệm sâu sắc rằng đúng là lăng xăng suy nghĩ, tạo tác thì cũng vậy, Pháp đến đúng lúc và đi đúng lúc, ta sẽ học bài học cần học. Con thầm cám ơn cuộc đời, thầm cám ơn vì ngay bây giờ vẫn còn hít vào, thở ra, cứ trọn vẹn với thực tại. Pháp đến, đi thì học, học để tiến hóa. Con rất xúc động khi được Thầy chia sẻ những khó khăn trong quá khứ, Không hình dung nổi những gì Thầy đã trải qua, nhưng con thực sự cảm nhận được phần nào qua tất cả những chia sẻ của Thầy… Trải qua va chạm càng nhiều thì “cái Tôi” của mình sẽ dần mất đi, còn lại là tình thương vô điều kiện, Thầy nhỉ? Con tri ân Thầy, chúc Thầy thật nhiều sức khỏe và an lạc.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời