Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thưa thầy, có phải mức độ sống thuận pháp là khả năng xử lý tình huống ở đời không? Con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thanh kinh de dau danh le thay. Con duoc biet thay khong khoe lam, con kinh tham suc khoe thay va con kinh chuc thay Phap the khinh an a. Con Tinh Hanh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch quý sư con có một câu hỏi là khi công việc của con phải giao tiếp nhiều mặc dù con được nghe giảng là âm thanh hay hình ảnh… Là sự tự nhiên khi ta khó chịu với chúng là do tâm ta đã chạy theo. Nhưng con là người mới tìm hiểu về thiền vipassana con dễ bị phóng tâm thất niệm nên con muốn quý sư chi cho con những lời khuyên để có thể giữ được chánh niệm và tỉnh giác trước những hoàn cảnh ồn ào. Con xin chân thành cảm ơn quý sư!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

– Thưa thầy khi đi Thiền hành thì vừa chú ý đến bước chân vừa chú ý đến hơi thở và còn có thể kết hợp đếm bước chân với chiều dài mỗi hơi thở vào hoặc thở ra phải không ạ? Trước con có xem bài giảng chỉ chú ý vào hơi thở khi ngồi thiền còn khi không ngồi thiền thì phải buông không chú ý vào hơi thở mà chỉ chú ý vào việc đang làm. Như vậy có gì mâu thuẫn khi đi Thiền hành không ạ? – Con mới tập ngồi thiền quán niệm hơi thở trước giờ đi ngủ nhưng không biết nên thực tập như thế nào ạ? – 16 Phép quán niệm hơi thở nên tập lần lượt trong một buổi ngồi thiền, hay nên chia ra trong vài tháng đầu niệm 4 hơi thở về thân thuần thục rồi mới chuyển sang 4 hơi thở kế tiếp ạ? – Không tập quán sổ tức(đếm hơi thở) mà tập luôn bốn đề mục niệm thân có được không ạ? – Khi con ngồi niệm thân vào buổi đêm thì nhà bên bật nhạc khiến con cảm thấy khó chịu. Khi đó mình chú ý ghi nhận có âm thanh rồi trở về với hơi thở mà không chú ý đến âm thanh nữa, hay vừa chú ý đến âm thanh vừa chú ý đến hơi thở ạ, hay chú ý đến âm thanh khi nào âm thanh tắt thì mới trở về với hơi thở ạ. Khi cảm thọ khó chịu khởi lên thì con phải chuyển sang niệm thọ, ghi nhận cảm thọ khó chịu đó hay là phải chú ý ghi nhận cả âm thanh, cả hơi thở, cả cảm thọ khó chịu ạ? – Con mới học về thiền nhưng chưa rõ lắm, những hiện tượng lạ khi ngồi thiền có phải là sơ tướng,tợ tướng hay quang tướng không ạ? có đồng với 50 ngũ ấm ma không ạ? – Trong “chỉ” có “quán”, trong “quán” có “chỉ” dùng để chỉ thiền hữu sắc còn “chỉ” mà không “quán” dùng để chỉ “định vô tưởng” dụ cho bốn thiền vô sắc phải không ạ? – Theo lộ trình giải thoát thì đến tứ thiền rồi đắc tam minh như Phật dạy, nhưng con đọc trong mấy cuốn sách lại thấy tu bốn thiền hữu sắc xong rồi đến bốn thiền vô sắc, cuối cùng là đến Diệt thọ tưởng định rồi mới giải thoát. Như vậy có gì mâu thuẫn không ạ? Con mới học về thiền nên nhiều điều con chưa hiểu, nhất là những từ ngữ chuyên môn nên mong thầy giải đáp cặn kẽ để con và nhiều bạn được dễ hiểu ạ! Con cảm ơn thầy, con kính chúc thầy luôn dồi dào sức khỏe ạ!

Các chủ đề liên quan:

| | | | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch thầy. Câu hỏi sau đây của con đã được thầy giải thích Nhưng vấn đề con quan tâm và là thực tế của nhiều gia đình thì con chưa hiểu. Ý con muốn hỏi là, trong hoàn cảnh đó thì người phụ nữ Phật tử phải hành động như thế nào? Con xin copy lại câu hỏi trước: k Kính bạch thầy, Xã hội cho rằng, chính quan niệm nghiệp báo của Phật giáo đã ràng buộc người phụ nữ phải chấp nhận bạo hành gia đình và làm mất bình đẳng giới. Ví dụ, khi lấy phải một người chồng vũ phu cờ bạc, thì cho đó là nghiệp báo của mình, nay mình phải cam chịu để trả nghiệp. Xin thầy giải thích cho con hiểu. Trong trường hợp cụ thể như con đã nêu trên thì người phụ nữ phải làm thế nào để cho đúng chánh pháp. Và thực sự Phật giáo có làm cho phụ nữ bị mất bình đẳng giới hay không? Con xin cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Con cám ơn vì Thầy đã đăng những chia sẻ của con lên ạ. Vì đây là quyển sách rất hay, con may mắn đọc được khi bé con được hai tuổi. Trước đây con nuôi con theo xu hướng quan tâm về sự phát triển thân – chiều cao, cân nặng hơn tâm – nhận thức, suy nghĩ nên có áp đặt con trong vấn đề ăn uống, ngủ nghỉ… nghĩa là tạo mọi điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của con nhưng con đã lầm. Đọc qua quyển sách “Người mẹ tốt hơn là người thầy tốt” của Thạc sĩ giáo dục Doãn Kiến Lợi, con đã vỡ ra, thì ra phương pháp giáo dục trẻ hiệu quả nhất là để tự nhiên, cho nhận thức chúng phát triển tự do…, va vấp sẽ là những bài học tốt nhất, thường ít quan sát là biện pháp quan sát tốt nhất. Nghe có vẻ vô lý nhưng thực ra sau khi đọc quyển sách mọi người sẽ hiểu. Giáo dục con không quá khó khăn như một số bậc phu huynh vẫn nghĩ vì họ quá áp đặt “cái tôi” của mình lên con cái. Sự đặt niềm tin đúng mức vào đứa trẻ sẽ tạo điều kiện cho chúng tự hoàn thiện rất nhiều. Thạc sĩ Doãn Kiến Lợi đã đúc kết tất cả kinh nghiệm trong quá trình nuôi dạy con gái trưởng thành của mình. Con sẽ viết lại một số câu trích trong sách ạ: 1/ “Kỷ xảo làm người tốt nhất mà bố mẹ có thể dạy cho con chính là làm người tốt” – Doãn Kiến Lợi 2/ Những đứa trẻ không khắt khe về mặt suy nghĩ, lớn lên sẽ có cách đối nhân xử thế tự nhiên, có quan hệ hài hòa với mọi người, sẽ có được nhiều sự giúp đỡ, nhiều cơ hội hơn – Doãn Kiến Lợi 3/ Bố mẹ buộc phải nhận thức rằng, quá trình trưởng thành của trẻ cần có những “lỗi lầm”. Bài học và kinh nghiệm mà con trẻ đúc rút được từ cuộc sống, sẽ để lại ấn tượng sâu sắc hơn những điều hay lẽ phải mà bạn nói ra bằng lời hàng trăm lần. “Phạm sai lầm” là môn học bắt buộc phải có trong quá trình trưởng thành của trẻ, chỉ có học đủ một lượng “học phần” nhất định, trẻ mới rèn được khả năng học một biết mười, tự kiểm điểm bản thân, tự mình hoàn thiện. Phụ huynh phải hiểu được giá trị của “lỗi lầm”, nhìn thấy trong quá trình trưởng thành của trẻ, “lỗi lầm” và “thành tích” có chức năng giáo dục như nhau. – trích sách của Doãn Kiến Lợi 4/ Có hai nguyên nhân khiến trẻ nói dối, một là bắt chước người lớn, hai là buộc phải làm do sức ép. Trong quá trình giúp trẻ nhận thức được lỗi lầm và sửa chữa lỗi lầm, “không nói” thường là “lời nói” tốt nhất – trích sách của Doãn Kiến Lợi 5/ Thời gian bố mẹ kèm con học càng dài, vai diễn mà họ đóng càng giống giám sát viên. Và trẻ sẽ không bao giờ thích một giám sát viên, cùng lắm bề ngoài phục tùng nhưng trong lòng lại tuyệt đối không chịu nghe lời anh ta. Chính vì thế, kèm con làm bài tâp, không thể bồi dưỡng thói quen tốt cho trẻ, mà là phá vỡ một thói quen tốt. Một người, trước hết phải là con người tự do, mới có thể trở thành một con người tự giác. Phụ huynh sốt ruột thường hay quyết định thay con trẻ, đây là điều sai lầm. Bản tính của con người là muốn làm theo những suy nghĩ của mình, bài xích mệnh lệnh của người khác. Chính vì thế trong quá trìh dạy dỗ trẻ, để giúp trẻ hình thành nên ý thức tự giác, cũng là để chúng thực hiện sự quyết định của mình một cách tốt hơn, bố mẹ nên cố gắng để trẻ tự suy nghĩ và lựa chọn. Cho dù cùng là một quyết định, nếu đó không phải là mệnh lệnh từ phía bố mẹ, mà là ý nguyện của chính con trẻ, con trẻ sẽ sẵn lòng thực hiện hơn.– Trích sách của Doãn Kiến Lợi 6/ Bản tính của con người là theo đuổi sự tự do, bất kỳ công việc nào mà trẻ thích làm, khi nó biến thành một công việc bị giám sát để hoàn thành, khiến người ta cảm thấy không tự do, niềm hứng thú ẩn chứa trong đó sẽ hoàn toàn không còn nữa.– trích sách của Doãn Kiến Lợi 7/ Bố mẹ không nên tức giận, không nên chỉ đạo quá đà, con trẻ mới có cơ hội chủ động điều chỉnh. Nếu trẻ vừa làm sai, bố mẹ liền phê bình một thôi một hồi, yêu cầu con trẻ phải hứa hẹn, hoặc bố mẹ trực tiếp đưa ra phương án giải quyết, thì trẻ sẽ mất đi cơ hội chủ động điều chỉnh, khả năng điều tiết này cũng sẽ dần dần mất đi.– trích sách của Doãn Kiến Lợi Muốn trẻ làm tốt một việc, trước hết nhất thiết phải để trẻ thích nghi công việc này, ít nhất là không thể phản cảm, tránh để trẻ cảm thấy không vui trong việc này… Con trẻ có chuyên tâm hay không, không phải tự nhiên mà có. “Chuyên tâm” cũng cần phải có một số nền tảng để phát triển, cũng cần có một quá trình trưởng thành và tích lũy. Kể cả là người lớn, muốn “chuyên tâm” vào một cái gì đó, tiền đề cũng buộc phải là không chán ghét, không bài xích cái đó. Làm sao một người có thể vừa ghét một việc, lại vừa “chuyên tâm” với nó được.” – trích sách của Doãn Kiến Lợi Con đang cố, cố để bớt đi bản ngã của mình trong việc dạy con. Thầy ơi, xã hội giờ này người ta đua theo thành tích, vật chất… những đứa trẻ càng tội nghiệp, chúng luôn theo sự sắp đặt của cha mẹ, thụ động, ít chính kiến, rồi trong điều kiện quá đầy đủ về vật chất lại ích kỷ, không biết sẻ chia, yêu thương. Biết là không phải ai cũng vậy nhưng con nhận thấy trong môi trường xung quanh phần lớn là vậy. Họ khổ sở gò ép bé vào khuôn phép rồi thất vọng khi không theo ý mình, nhiều khi trút giận lên đứa trẻ. Bản thân con trải qua nên con rất hiểu. Bảo “buông đứa bé” ra, giảm bớt vai trò giám sát chúng rất khó, còn khó hơn bình thường. Vì bản ngã mình vẫn cao Thầy ạ. Nhưng hãy thương bọn trẻ, vì chúng không phải là những vật sở hữu của ta, ta chỉ có trách nhiệm định hướng cho chúng, và chúng cũng phải tự đi trên con đường của mình thôi. Con viết dài dòng, nhưng thực sự rất mong là một tài liệu hay cho các bậc phụ huynh. Nhiều khi một quyển sách, một lời khai thị… có thể làm thay đổi từ một nhận thức sai lầm ạ. Con có rất nhiều sai lầm, nhưng cứ học, cứ va vấp, rồi có duyên gặp một người hay, đọc một quyển sách hay rồi thay đổi dần dần ạ. À, có một chương trình diễn thuyết “Kỷ luật không nước mắt” của Thạc sĩ Trần Thị Ái Liên nói về cách dạy con hoàn toàn miễn phí ạ. Các bậc phụ huynh có thể lên youtube để nghe hoặc đăng ký tham dự. Con bé con đã ba tuổi, bị bệnh tim bẩm sinh và nuôi rất khổ sở trong bài chia sẻ của con – người Phật tử ở Tây Ninh, giờ bé khỏe, rất năng động Thầy ạ. Con xin chân thành cám ơn Thầy và tất cả các bạn đồng tu. Con đã học được rất nhiều qua lời chia sẻ của các bạn. Dưới đây là đường link của quyển sách: http://sachbaovn.vn/chi-tiet-sach/ky-nang-song-MUMwOQ/nguoi-me-tot-hon-la-nguoi-thay-tot-MUUwRjQ0MkE Kính mến, Trâm

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, con đọc một cuốn sách về lịch sử thấy người ta bảo rằng học thuyết Phật giáo giải thích rằng nguồn gốc của duyên khởi là tâm. Và do đó họ kết luận đạo Phật là duy tâm chủ quan. Nhưng theo như con hiểu thì thập nhị nhân duyên tuy thường được giới thiệu với một tiến trình bắt đầu từ vô minh nhưng thực ra là một vòng tròn mà vô minh chỉ là một yếu tố trong vòng tròn đó. Các yếu tố trong vòng tròn này thì tùy thuộc nhau mà phát sinh. Do đó vô minh không phải là nguồn gốc của thập nhị nhân duyên hay duyên khởi. Thưa thầy, con hiểu như vậy có đúng không ạ?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con không quên lời dạy của Thầy. Hôm nay con đi bệnh viện nội soi bao tử và đường ruột. Sáng thì con nội soi bao tử, vì phải súc ruột nên chiều con mới nội soi đường ruột. Lúc chưa vô nội soi, trong khi chờ đợi thì con thấy tâm con sinh ra rất nhiều ảo tưởng làm cho con vô cùng lo sợ. Nhưng khi đến lượt con nội soi, nằm trên giường thì con bắt đầu lấy lại bình tĩnh, chánh niệm xem các pháp như nó đang là. Bác sĩ khen con, “tôi thấy anh rất bình tĩnh”. Đến chiều con tiếp tục nội soi đường ruột, lúc đầu con cũng có chút lo âu về căn bệnh của con, không biết là mình có khối u không. Lúc này con nhận thấy tưởng khởi sanh, đến lúc lên giường nằm thì con chánh niệm, thấy đường ống nội soi đi vào ruột, tuy có đau con cũng hơi nhăn mặt nhưng bác sĩ cũng khen con bình tĩnh. lúc này con mới nói bác sĩ rằng, “khi bác sĩ làm thì tôi hành thiền luôn”. Sau khi đối diện với cái sợ thì con thấy tâm mình vững vàng để đối diện với sự thật. Đúng là pháp đang là mà Thầy dạy thật là tuyệt. Khi khám xong hết thì con bị viêm dạ dày và viêm đường ruột sung huyết và bác sĩ cho thuốc uống. Con xin cám ơn Thầy đã chỉ dạy cho con pháp hành thật tuyệt vời.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, Hai người quen nhau, nhưng sau một thời gian, người này nhìn ra đây là quan hệ bất thiện nên dứt khoát cắt đứt. Người kia dù biết vậy nhưng vẫn đau khổ, bám víu với kỷ niệm và mong muốn được gặp lại, dù chỉ trong mơ hoặc ở kiếp sau. Người đã dứt khoát thì dù có gặp ở kiếp này hay kiếp sau đi nữa cũng không còn gì, chỉ có một người chưa thể thoát ra nên còn chịu khổ, phải không thầy?

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy cho con hỏi, trong pháp môn Tịnh Độ, nếu hành giả tạo lập các công đức, phước báu rồi hồi hướng cho bản thân đắc được nhất tâm bất loạn thì có được như ý nguyện không thầy? Nếu không được thì hành giả tu thế nào để đắc nhất tâm bất loạn? Con cám ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời