Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ THẦY. Bạch THẦY cho con hỏi, người mới học hỏi về phật pháp, vào buổi sáng sớm thì nên đọc kinh sách hay nghe pháp thì tốt? Buổi giữa sáng nên nghe pháp hay đọc kinh sách? Và buổi tối nên đọc kinh sách hay nghe pháp thì tốt ạ? Bạch THẦY, ngày đầu con mới nghe pháp và đọc kinh có nhiều từ con không hiểu con có tò mò và muốn hiểu bằng được, nhưng sau con đã thực hành theo THẦY chỉ dạy là nghe với tâm trong sáng, hồn nhiên không bám víu hay chạy theo và nghe với cái nghe thôi không có tham sân si xen vào và từ nào hiểu thì hiểu không thì thôi con cũng không chạy theo hay cố nhớ. con cám ơn THẦY ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thưa Thầy, Chúng con vô cùng cám ơn Thầy đã trả lới cho chúng sáng tỏ về tinh tấn và phóng dật, về chánh niệm và tà niệm. Những lới Thầy giảng làm cho chúng con càng ngày càng thấy rõ con đường đúng để đi. Kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe. Chúng con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Buổi trưa con ngủ không được thầy à, con nhắm mắt là suy nghĩ việc chết chóc, rồi tâm con phóng dật, con càng cố ngủ thì thân tâm con càng mệt không ngủ được. Con nghe pháp thầy buông là được tất cả, nhưng sao khó quá thầy à! Con sống kiểu như không phải là con, con không giống như trước đây. Con biết không ai giúp con ngoài bản thân con nhưng khó quá, con nên làm gì thưa thầy? Tình trạng của con rất tồi tệ, thầy có thể cho con nói chuyện điện thoại trực tiếp với thầy được không?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! Lời đầu tiên cho con kính thầy sức khỏe ạ. Thầy ơi, con là 1 đứa con theo định nghĩa là bất hiếu. Từ nhỏ con đã ghét mẹ con vì bà luôn dành tình cảm nhiều hơn cho em trai con, bà luôn bắt buộc con làm mọi thứ theo ý bà. Theo ký ức của con từ nhỏ con đã ghét mẹ và mỗi lần mẹ đánh con, con luôn rủa mẹ chết đi. Mẹ con cực khổ nuôi nấng con nhưng nuôi theo 1 kiểu áp đặt và không cho con quyền tự do nào cả. Lúc đi học đại học xa nhà con sống tự do hơn nhiều, con có thể làm mọi thứ theo ý của mình. Con vẫn yêu mẹ con, mỗi lần nghĩ tới mẹ, con lại khóc vì con biết mẹ là bà mẹ tuyệt vời hy sinh vì con cái. Điều con không thể chịu đựng mẹ con là suy nghĩ áp đặt của mẹ, mẹ cho rằng mẹ luôn luôn đúng. Giờ đây con cũng đã là mẹ, con hiểu được nỗi đau khi sinh và nuôi con. Nhưng không hiểu sao mỗi khi mẹ áp đặt con, con lại nguyền rủa mẹ con. Tội lỗi con đầy mình đúng không thầy? Con biết rằng ác ý trong tâm chưa nói ra cũng đã là nghiệp. Con không hiểu vì sao đối với mẹ con vừa yêu vừa ghét. Nhiều khi con nghĩ kiếp này con chấp nhận chết sớm hơn để bù lại tuổi thọ hay sức khỏe cho mẹ con, giống như trả nợ vậy. Con đã từng chấp nê, để ý và ghét những ai làm con không hài lòng hay làm hại con. Nhưng giờ đây con không ghét những người đó nữa. Vì sao người ngoài con còn không ghét vậy mà con lại ghét người sinh ra chính con? Con vừa yêu vừa ghét bà. Tính khí mẹ con thì cố chấp, giữa quyền lợi của con và em trai bà luôn chọn em trai con. Bây giờ con có con rồi mà con còn không có quyền với con của con. Con thấy những lúc con sống xa mẹ con yêu mẹ và mong mẹ khỏe mạnh. Nhưng lúc sống gần thì có vấn đề nặng. Con không biết phải làm sao nữa. Con nghĩ con như vậy thì nghiệp con sẽ còn nhiều nhiều nữa nhưng con không sao dừng lại. Nhiều khi con nghĩ quẩn, chết cho rồi, trả mẹ lại mạng sống này cho rồi!

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Con cảm ơn Thầy đã chỉ dạy cho con cách buông xả trong việc học hiệu quả. Nhờ ứng dụng cách buông xả và chú tâm trong việc học, mà chỉ trong 5 ngày con đã học xong một cuốn sách rất dày 600 trang và làm nhiều bài tập rất khó nữa. Tuy con học một ngày 16 tiếng, sau một ngày học xong thân con rất mệt, nhưng con thư giãn buông xả, nên tâm con không mệt, con hứng thú học và vui vì con đã học được nhiều kiến thức bổ ích và thấy ra Sự Thật nữa thầy a. Con nghĩ nếu con không ứng dụng lời dạy của Thầy thì con không thể nào học xong môn vừa rồi, mà nếu có học xong thì chắc hôm nay con cũng kiệt sức và vào bệnh viện rồi. Hiện giờ con đang chú tâm để làm bài luận rất khó và gấp để con nộp cuối tuần tới. Con không còn lo lắng và sợ hãi khi học nữa thầy ạ. Trước đây, con cứ hiểu “chú tâm là tập trung”, nên con nỗ lực, cố gắng tập trung học và con rất căng thẳng mệt mỏi và chán nản. Nhưng sau một tuần trải nghiệm “Chú tâm” một cách tự nhiên, thì con đã hiểu ra lời dạy của Thầy về sự khác biệt giữa “chú tâm và tập trung” rồi. Con cảm ơn Thầy nhé. Con viết thư xong, con thấy nhẹ nhõm hơn Thầy a. Con chú tâm làm bài đây. Con cảm ơn Thầy và chúc Thầy an vui.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính lạy Thầy. Câu hỏi thì con không có nhưng sau 6 tháng nghe pháp thoại Thầy giảng, con càng sáng ra. Mong đợt này con được làm đệ tử Thầy và những đời sau luôn được nghe Pháp Thầy giảng.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cám ơn thầy đã vì mọi người mà chia sẻ Sự Thật, con không có gì để hỏi thầy ạ. Con có duyên được chia sẻ pháp trực tiếp với thầy một hai lần và nghe pháp thoại thầy giảng, con cũng có duyên nghiên cứu các vị giác ngộ khác như Đức Phật, Lão Tử, Krishnamurti, Osho, Ajahn Chah, tuy ngôn ngữ các vị có khác nhau nhưng Sự Thật vẫn vậy! Ai thấy vô ngã và ít bụi trong mắt thì vô ngại mà sống bình thường, học hỏi, trải nghiệm không nỗ lực, cố gắng nên không căng thẳng, khổ đau về mặt tâm lý. “Thấy tức là hành” nên ảo tưởng bản ngã không còn cơ hội tạo tác để phát tán khổ đau. Dạ con lần nữa, tri ân đảnh lễ thầy đã chia sẻ Sự Thật đến chúng con! Con cám ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch thầy, con xin kính chúc sức khoẻ thầy cùng chư Tăng. Con là Phật tử theo Bắc truyền Tịnh độ. Có nhiều vấn đề con vẫn thắc mắc trong tâm trí như tụng kinh, niệm Phật, trì chú,… chỉ làm tâm con an định lại, nhưng chưa giải quyết được những vấn đề nội tại trên đường tu tập. Sau nhiều hiểu lầm, con đã tìm hiểu thêm về Đạo Phật Nam Truyền. Được đọc các bài viết của thầy trên trang web trungtamhotong.org con rất hoan hỷ thấu hiểu được chánh pháp theo Phật giáo nguyên thuỷ. Con được sự truyền dạy những bước cơ bản cần thực hành như Bố thí, Giữ giới, Tham thiền. Con đang từng bước hành trì pháp Phật. Con có 1 thắc mắc nhỏ xin hỏi thầy. Đầu óc và trí tuệ con chậm tiến làm con hạn chế trong việc nghe và hiểu Pháp, việc học tập và lao động ngoài đời cũng bị hạn chế. Con thường mất tập trung và bị những chướng ngại trong việc học tập và lao động, mọi người xung quanh con chê cười và thương hại, đến giờ con cảm thấy khá tự ti. Làm sao con có thể tập trung và khai mở được trí tuệ như một Phật tử đã viết trong Hỏi đáp: “Thưa Thầy, con cảm ơn Thầy đã chỉ dạy cho con cách buông xả trong việc học hiệu quả. Nhờ ứng dụng cách buông xả và chú tâm trong việc học, mà chỉ trong 5 ngày con đã học xong một cuốn sách rất dày 600 trang và làm nhiều bài tập rất khó nữa…”

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! Con thường nghe về “vô thường và vô ngã” nhưng con mê muội chưa hiểu rõ về vô thường và vô ngã. Kính mong thầy từ bi giảng giải cho con!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Hôm nay con nghe bài giảng 109-110 ở chùa Pháp Luân về Giới Định Tuệ, Thầy có giảng rằng thức khuya dậy sớm, cố gắng rèn luyện để đạt được điều gì ở tương lai chưa hẳn là tinh tấn mà có thể là phóng dật. 1/ Nếu 1 học sinh tranh thủ thức khuya dậy sớm để học bài cho thuộc để kịp sáng đi học, như vậy có phải là phóng dật không? Hoặc thức khuya dậy sớm để làm lụng kiếm sống, chứ không phải để làm giàu có phải là phóng dật không? 2/ Một người nhất tâm niệm Phật hoặc trì chú đến độ quên mất thực tại đó là nhất niệm hay thất niệm? Kính xin Thầy từ bi khai thị cho chúng con được hiểu, chúng con cám ơn Thầy và chúc Thầy nhiều sức khỏe.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời