Con chào Thầy.
Cho con hỏi là đợt tết Dương lịch này ở Bửu Long có tổ chức giảng Pháp/ khóa tu ngắn ngày nào không ạ? Thầy cho con xin giờ giảng Pháp của Thầy/lịch khóa tu với ạ. Con cảm ơn Thầy.
Sadhu, lành thay!
Thứ Bảy, Chủ nhật chỉ giảng vào buổi trưa trước khi dâng bát tại chánh điện thôi con.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con kính chào Thầy!
Thưa Thầy, con là Phật tử làm Bác sĩ ở Hà Nội.
Lời đầu con xin tri ân Thầy rất nhiều vì nhờ nghe Pháp của Thầy trên trang “Trung tâm Hộ Tông” mà con đã qua được cú sốc “tâm linh”. Sau là con xin Thầy chỉ giáo cho con một số điểm còn khúc mắc trong Pháp hành.
Con xin trình bày hơi dài dòng để Thầy có thể cho “toa thuốc” đúng căn cơ của con, mong thầy thông cảm cho con ạ.
Khi con biết tới đạo Phật thì con đã choáng ngợp với Tam Tạng kinh điển và nghĩ làm sao có thể đọc hết để mà ngộ ra được (bản tính con học gì cũng muốn có đầu cuối, phải “mô phạm”).
Vì thế con chọn Thiền tông để thực hành vì không nặng về kinh sách. Con thích ngồi thiền vì thấy tâm được thanh thản mặc dù chân có lúc tê dại như liệt.
Nhưng do cuộc sống quá bận rộn con không có nhiều thời gian để thiền và con nghĩ có lẽ căn cơ mình thấp nên con chuyển sang Tịnh độ. Con theo Tịnh độ khoảng 2 năm nay, thấy tiến bộ nhanh và dễ thực hành. Con đang phấn chấn vì nghĩ là mình đã đi đúng đường vì khi tâm bất an, chỉ cần niệm Phật là tâm con an được nhiều.
Cách đây vài tháng con tình cờ biết Thầy TTL trên Web. Mới đọc ít thông tin con đã bị choáng thực sự vì nhiều cái đều là không, là tưởng quá. Con phải dừng lại để định tâm rồi tìm hiểu tiếp sau. Rất may cho con trong quá trình tìm hiểu lại về Phật giáo Nguyên Thủy con đã “gặp” được Thầy. Con thấy những điều Thầy dậy dễ hiểu và có thể thực hành được. Con cũng lấy lại được thăng bằng trong cái hiểu (chưa phải là tánh biết) về đại thừa cũng như Phật A-Di-Đà hay thế giới Tây Phương cực lạc mà con đã hằng ao ước được đến khi vãng sinh.
Thời gian này con vừa nghe Pháp của Thầy, đọc sách của Thiền sư Achaan Naeb và vừa thực hành theo thiền Minh Sát luôn. Con xin trình bầy phần chưa hiểu và phần hành của con và xin Thầy chỉ cho con chỗ đúng sai ạ.
1- Về Danh: gồm Tâm và Tâm sở thì Tâm ở đây có bao gồm cả Tánh biết, có phải là “ông chủ” không ạ?
2- Pháp hành:
Thí dụ: khi con đang đi con biết “con” đang đi (quánsắc đang đi) thì cái biết đó là Tâm và đang đi con lại nghĩ về việc gì đó, thì đó là Tâm sở, và ngay lúc đó con cũng biết là mình đang nghĩ (vọng tưởng) và cái biết này lại là Tâm và vọng tưởng cũng ngừng khi Tâm biết thì có phải Pháp đã diệt vọng tưởng (1 cách tự nhiên) hay do Tâm đè một cách vô thức? Vì con nhận biết không có ý muốn đè vọng tưởng mà chỉ quan sát và biết nhưng không chắc chắn do Pháp hay do Tâm nên con thử quay lại (Tâm) vọng tưởng cũ nhưng Tâm sở không “hứng thú” nghĩ tiếp về điều đó nữa. Trong các sát na tâm trên con nhận biết về Tâm và Tâm sở đã đúng chưa ạ?
– Về cách quán:
Thí dụ 1: khi con đang đi con quán sắc đang đi một cách tổng quát (không chú ý tập trung vào một động tác nào liên tục, đi như bình thường nhưng biết là đang đi và quán sắc đang đi). Nếu đang đi vấp vào vật gì đó thấy đau chân thì cũng biết là đau nhưng sẽ không quán vào thọ đau đó, mà tiếp tục quán sắc đi. Nhưng nếu cái đau đó mạnh quá làm Tâm phải chú ý đến thì con nên tiếp tục quán thế nào ạ?
Thí dụ 2: khi con cắm hoa con biết mình đang cắm hoa, cảm nhận vẻ đẹp của hoa (vì mắt nhìn thấy), hương thơm (vì mũi ngửi thấy) và tâm sở sẽ khởi ưa thích và nghĩ lần sau sẽ mua hoa này hoặc sẽ trồng cây hoa này… và Tâm nhận biết đang khởi Tâm tham, vậy ở sát-na này con có nên tác ý gì không hay chỉ đứng ngoài quan sát rồi pháp sẽ tự vận hành?
Thí dụ 3: khi con khám cho bệnh nhân, con tập trung vào khám và chẩn đoán bệnh và thường con không nghĩ đến việc gì khác. Nhưng có lúc con chợt nhớ là mình phải biết mình đang làm gì và con như “đứng hình” trong 1 sat-na và tự nói trong Tâm “mình đang khám bệnh đây” và sau đó lại tiếp tục khám. Như vậy con có gì sai không ạ? Con thấy có những việc không phải tập trung cao độ thì trong cùng 1 sát-na mình có thể biết mình đang làm gì và mình vẫn liên tục làm việc đó không ngừng như đi đứng, nằm ngồi. Nhưng khi khám bệnh hay đọc sách con thấy vẫn phải ngừng việc mình đang làm kiểu “đứng hình” trong 1 sát-na để ghi nhận “hiện tại đang là”.
Trên đây là những thắc mắc con xin Thầy giải đáp giúp con. Con xin cám ơn Thầy rất nhiều!
Hà Nội ngày 30/12/2016
Phật tử Hoa Phúc.
Cách con hành mang tính “áp dụng” hơn là “khám phá”. Áp dụng thì làm theo kiến thức đã biết, còn khám phá thì phát hiện cái luôn mới mẻ, chưa hề có khái niệm trước. Do con hành theo kiểu áp dụng kiến thức kinh điển nên nhận thức khó mà trùng khớp được giữa khái niệm với thực tính. Hai lĩnh vực hoàn toàn khác biệt. Tốt nhất con đừng cố hành gì cả, cứ nghe pháp thoại trước đã. Nó sẽ giúp con loại bỏ những lối áp đặt sai lầm trong pháp hành, vì hành sai sẽ rất khó chữa, như uống thuốc sai còn tệ hơn là chưa uống thuốc. Đáng tiếc những thí dụ con đưa ra trong cách hành đều chưa đúng pháp.
Mới đây có một Phật tử vừa trình bày cách hành theo kiểu thỏ đuổi theo rùa, nên thường là đuổi chưa tới hoặc đuổi quá đà vì tốc độ khác nhau, không bao giờ gặp nhau thật sự được. Nhân đó thầy giới thiệu cách hành “đang ở trong nước thôi tìm nước, đang đi trên núi chớ tìm non”. Nguyên lý là “thấy tức buông, buông tức thấy” hay nói cách khác “buông cố thấy mới thực thấy”. Nên một trong những thứ cần buông là buông “ảo tưởng muốn thấy” theo kiến thức kinh điển mới có thể khám phá sự thật luôn mới mẻ ngay nơi thực tại thân-tâm-cảnh đang là (yathābhūtā, sabhāva). Đó là cốt lõi lời gởi gắm của đức Phật trong Kinh Tứ Niệm Xứ vậy.
Tâm sở là những yếu tố diễn ra trong một tâm, nên chính là thành phần cấu trúc nội dung tâm ấy. Danh thuộc tướng biết (121 tâm), tánh biết vượt ngoài danh và sắc.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Bạch sư.
Trí huệ bát nhã có phải là vô sư trí không? Vô sư trí có phải là Phật trí không hay khác?
Xin Thầy dạy cho con. Con cám ơn Sư.
Nam Mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Những ngôn từ chỉ rỗng tuếch khi không thực chứng. Khi thực chứng con có thể gọi nó bằng những tên gọi khác và người theo con sẽ bắt chước gọi theo nhưng họ không thực chứng thì cũng biến chúng thành những ngôn từ rỗng tuếch, hoàn toàn vô nghĩa. Đừng cố gắng học Đạo theo phương hướng đó. Hãy trải nghiệm thực để mỗi người tự chứng mới mong giác ngộ Sự Thật.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy, con có một số điều xin Thầy vui lòng chỉ dạy dùm con ạ.
Thời gian gần đây thỉnh thoảng con có nằm mộng thấy một số người quen đã mất rất lâu, từ trước giờ con không thấy họ, nhưng giờ con thấy họ là ma, thậm chí còn nhát con nữa. Tối qua con cũng thấy Mẹ con. Mẹ con đã mất gần một năm rồi, con cũng thấy Mẹ con về nằm trên võng cười ha ha. Trong giấc mộng con thấy người anh bà con giải thích với con rằng do lúc làm đám cho mẹ đọc kinh không đúng và thiếu 70 người nam nữ đến đọc.
Thưa thầy, những giấc chiêm bao liệu có ý nghĩa gì không hay tại tâm con xao động? Thời gian từ sau Mẹ mất, con hay chiêm nghiệm về nhiều thứ trước đó, con thấy có lỗi rất nhiều. Khi Mẹ còn sống con hay cãi Mẹ vì luôn nghĩ vậy là tốt cho Mẹ, nhưng thật ra chẳng thay đổi được gì vì những điều con làm mang nặng bản ngã của con.
Thưa Thầy, chồng con vì mong muốn cuộc sống thuận lợi và giàu sang nên rất tin phong thuỷ bói toán, con khuyên thế nào cũng không được. Lúc trước vợ chồng con hay cãi vã nhưng cũng không thay đổi được gì. Giờ con nghĩ có khi đó là nhân duyên của chồng con, có khi mấy ông thầy đó là bồ tát của chồng con, giúp chồng con nhận ra sự thật của cuộc đời này cũng không chừng. Nghĩ vậy nên con không cãi nữa. Nhưng như vậy liệu con có vô tâm quá không Thầy?
Con xin Thầy từ bi chỉ dạy cho con. Con xin cảm ơn Thầy!
– Tin điều gì tuỳ thuộc vào trình độ nhận thức của mỗi người, tốt nhất nên để mỗi người tự điều chỉnh nhận thức của mình khi thấy ra sự thật. Dù cho là đúng hay sai, điều gì bị lệ thuộc đều đưa đến trói buộc.
– Có lẽ do con bất an – tâm thần dao động – nên có những giấc chiêm bao mang tính tâm lý như thế thôi. Chỉ cần chánh niệm tỉnh giác – sáng suốt biết mình – và sống lương thiện thì tâm sẽ tự ổn định.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Thưa Sư,
Cho con được hỏi vì sao một số vị thiền sư lại trông có vẻ khờ khờ khi sống với tánh ạ? Con nghe nói là trường hợp như lanh lợi thì lại khó cho việc thiền phải không ạ? Con chân thành tri ân Sư. Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni.
Kính,
Con.
Mỗi người thiền trong hiện trạng của chính mình, không ai giống ai cả nên không thể kết luận thiền là như thế này hay như thế khác được.
Thiền chủ yếu là con thấy mình đang như thế nào thôi, còn người khác như thế nào là chuyện của họ, con đừng quan tâm mà sinh vọng niệm.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào Thầy.
Trong bộ môn Adhidhamma, họ giải thích:
– tầm: sự quăng tâm trên đối tượng
– tác ý: sự hướng tâm đến đối tượng
Thưa thầy con không phân biệt được điểm khác nhau là như thế nào.
Con xin lấy ví dụ có 1 con ong thấy 1 bông hoa bây giờ nó muốn bay lại hút mật bông hoa đó. Con xin thầy giải thích cho con ạ. Đâu là hướng tâm, đâu là tầm, tứ, hỷ, lạc, định.
Con căn trí ngu muội, xin Thầy hoa hỷ giải thích cụ thể ạ. Sadhu lành thay!
Đó là giải thích theo “truyền thuyết”. Muốn biết trạng thái thật của năm thiền chi thì đừng lệ thuộc vào giải thích của ai cả mà con phải tự mình trải nghiệm để khám phá thực tế. Khi đã trải nghiệm trình tự của tâm vào trạng thái định con sẽ tự cảm nhận chính xác tầm, tứ, hỷ, lạc, định là gì mà không cần bất cứ định nghĩa nào. Những định nghĩa kiểu khuôn đúc khô khan của từ điển chẳng giúp ích được gì nhiều mà lắm khi còn trở ngại cho cho sự thực chứng nữa là khác.
Thực ra điều này rất bình thường, thí dụ: ngồi trong giảng đường con cảm thấy buồn ngủ, đến khi buổi giảng bắt đầu thì con: (1) hướng tâm đến lời giảng, không còn buồn ngủ nữa, (2) rồi nhờ tập trung lắng nghe kỹ để thấu hiểu, nên tâm bớt phân vân, lưỡng lự, (3) bắt đầu hiểu đến đâu con cảm thấy hứng thú đến đó, không còn thái độ bực dọc nữa, (4) và khi đã thông suốt pháp thoại con cảm thấy hài lòng, mãn nguyện, không còn nghĩ tưởng lung tung, (5) nên tâm con hoàn toàn ổn định, buông xả, không muốn gì hơn.
Nếu khéo tu tập trong đời sống hàng ngày con vẫn dễ dàng thấy rõ 5 thiền chi một cách rất bình thường tự nhiên chứ không trầm trọng như những định nghĩa đâu mà phải cố gắng dụng công đạt cho bằng được!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính thưa Thầy
Con không hiểu vì sao trong mỗi ngôi chùa ngoài Bắc đều có điện thờ Thánh Mẫu ạ. Và có tổ chức hầu đồng rồi còn nói là có Thánh Thần nhập vào ạ. Bố và Mẹ con đều rất tin và gần đây khu vực con sống mới nổi lên một vị Thầy (nhận là căn Thánh tức có Thánh nhập vào) trong gia đình con lại có người chị đã nhiều tuổi mà chưa lập gia đình (thầy bói gọi là chị con cao số). Bố mẹ con liền đến cúng bái cầu xin cho chị con tốn nhiều tiền bạc. Nhưng điều làm con băn khoăn là việc này không biết có mang lại ích lợi gì không ạ. Và con cần làm gì để giúp cho gia đình con. Con kính mong Thầy giúp cho con ạ. Con cảm ơn Thầy ạ. Con Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.
Phật, Thánh và Bồ-tát chỉ khai thị được cho những chúng sinh hữu duyên ít bụi trong mắt, còn người mê thì cũng đành chịu thôi! “Phật nhất xích Ma nhất trượng” mà! Chỉ còn để Pháp dạy họ vậy!
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con thưa Thầy, trong đoạn mở đầu Kinh Tam Bảo có 2 câu: “ba đại hạnh độ sanh” và “chứng chín pháp siêu phàm” là gì vậy thưa Thầy? Con chưa hiểu xin Thầy dạy con ạ. Con tri ân Thầy!
– Ba Phật hạnh (Buddhacariyā): 1. Hạnh lợi ích cho đời (Lokatthacariyā) 2. Hạnh lợi ích cho quyến thuộc (ñātatthacariyā) 3. Hạnh Phật sự (Buddhatthacariyā) khai thị cho chúng sanh.
– Chín pháp siêu phàm: 4 Đạo + 4 Quả + Niết-bàn hoặc 9 Ân Đức của chư Phật (Arahaṃ, Sammā Sambuddho,…)
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Con chào Thầy,
Con là Việt ở Hải Phòng đây ạ. Lâu lắm rồi con mới được thấy Thầy trong trà đạo, Thầy có vẻ gày hơn trước, chắc do việc hoằng Pháp bên Úc rất bận rộn.
Như trước khi Thầy đi Úc con đã gọi điện và thỉnh với Thầy về việc giảng Pháp cho gia đình con và một số Phật tử Hải Phòng trong khoảng 7-10 ngày, vậy con không biết sang năm mới Thầy có kế hoạch giảng ở miền Bắc chưa ạ? Thầy có thể cho con biết để bên này con sắp xếp công việc và đặt vé về.
Con cám ơn Thầy rất nhiều.
Con Việt.
Thầy chưa hứa được vì một là thầy mới đi hoằng pháp 45 ngày còn thấm mệt, hai là từ đây tới Tết thầy rất bận rộn khó có thể tranh thủ đi miền Bắc được.
Ngày gửi:
Câu hỏi:
Kính Thầy,
Hiện giờ tâm con đang rất rối bời, làm con không biết phải thế nào. Mong sư thầy chỉ bảo cho con với ạ.
Con và bạn gái hẹn hò cách đây 2 năm. Thực sự mà nói, trước khi con tỏ tình với cô ấy, con chưa hề có sự rung động nào với cô ấy. Con chỉ thấy rằng cô ấy là một người con gái tốt, và con thì đang cô đơn, nên con muốn thử tìm hiểu xem sao. Trong quá trình 2 năm đó, con nhận thấy ngoài những điểm khác biệt cố hữu giữa đàn ông và phụ nữ, thì cô ấy khá hợp tính con. Tuy nhiên, có vẻ như đó chỉ là sự đồng điệu giữa 2 tâm hồn chứ chưa có sự rung động.
Tới gần đây, khi bố mẹ và em gái cô ấy qua ở cùng, con mới biết tới rung động thực sự. Lần đầu tiên gặp em gái cô ấy, tim con loạn nhịp, và kể từ đó tâm trí cũng như mắt nhìn của con chỉ dõi theo em gái cô ấy. Từ trước tới giờ con chưa bao giờ tin vào tiếng sét ái tình, vì con cũng thuộc tuýp người cần rất nhiều thời gian để yêu một người. Vậy mà người em gái ấy lại cho con những cảm xúc mà trước tới giờ con chưa hề có.
Cho tới thời điểm hiện tại, con chưa hề làm gì quá giới hạn hay có lỗi với bạn gái con. Nhưng lương tâm con lại đang dằn vặt rất nhiều. Tâm trạng của con rất tệ, vì giờ đây mỗi khi ở cạnh bạn gái con, đón nhận sự yêu thương từ cô ấy, con lại càng thêm xấu hổ và thầm rủa bản thân mình. Bạn gái con là người rất tốt, tình yêu cô ấy dành cho con chân thành mà mãnh liệt hiếm có trong xã hội này. Lý trí con nói rằng, cô ấy chắc chắn sẽ là một người vợ, một người mẹ tốt. Nhưng trái tim con, trái tim con lại muốn sống đúng với cảm xúc.
Con không thể nhắm mắt mà tiếp tục với bạn gái, trong khi nghĩ về một người con gái khác. Con đang muốn có một khoảng thời gian đi du lịch 1 mình, để con có thời gian nhìn lại bản thân cũng như sắp xếp lại những cảm xúc rối bời của con.
Sư thầy có thể chỉ giáo cho con nên làm thế nào không ạ?
Dù con chọn gì thì cũng đều phải trả giá cho bài học mà mình chọn lựa. Vậy chọn lựa thực ra chỉ để học ra sự thật mà con chưa biết thôi, không chắc chọn lựa nào sẽ được như ý con mong đợi. Dẫu sao mọi sự tuỳ thuộc vào lương tâm (trí tuệ và đạo đức) của con.