Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Trước hết con thành thật xin lỗi vì con đã quên chúc mừng Sinh Nhật Thầy. Con nhớ mấy năm trước, con rất hoan hỷ khi tổ chức sinh nhật chung với Thầy ở Viên Không Ni. Năm nay, con ở xa rồi, và con bận việc, nên con cũng quên ngày sinh nhật của con và Thầy luôn. Tuy nhiên, trong tâm con luôn ghi nhớ công ơn của Thầy đã chỉ dạy con nhiều điều quý giá để con quay về nương tựa chính thân tâm con. Ah, con kể Thầy nghe câu chuyện thú vị này: Hôm qua mẹ con đã nhờ Pháp Sư đến nhà cúng cầu an trong gia đình và cho con (mẹ âm thầm làm). Lúc ông ấy cúng, con nghe thấy ông ấy đọc kinh tự chế (của sư phụ ông ấy truyền lại) có câu: nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật, A Di Đà Phật, Quán Thế Âm Bồ Tát, Quan Công, Thánh Mẫu, Thổ địa… Lúc đó, con im lặng nghe như nó là âm thanh, và con thấy ra sự thật là ông ấy bị người cõi Atula nhập và bị tẩu hoả…. Ông ấy bảo ông ấy cầu xin ơn trên cho con và gia đình được bình an, ông ấy nói mẹ con lập bàn thờ ơn trên cúng trong vòng 3 ngày đêm và cầu xin… Con thì tuỳ duyên thuận chúng sanh nên con giả đò làm theo lời ông ấy, nhưng khi ông ấy về nhà thì con không cầu xin như ông ấy hướng dẫn, mà con lấy kinh Nguyên Thuỷ đọc (kinh Từ Bi, Kinh Hạnh phúc…), con đọc bản tiếng Pali và Việt để mẹ con nghe luôn, sau đó con ngồi thiền và hồi hướng công đức đến gia đình, gia quyến và tất cả chúng sanh… sau đó con thấy mẹ con an vui trở lại. Nhưng thầy ạ, có một điều lạ là: sáng nay em gái con ở xa bảo là: tối qua trong lúc ông Pháp Sư kia cúng thì đầu nó đột ngột bị đau kinh khủng… sau đó nó tự nhiên hết (do con tụng kinh). Bình thường, con chủ quan lơ là trong tu tập, nhưng khi con gặp sự cố thì tâm con tự nhiên ứng ra và xử lý mọi việc nhanh, gọn lẹ và phát huy trí tuệ, vị tha và từ bi thầy ạ. Con luôn nhớ lời Thầy dạy: dù ở bất cứ nơi đâu, con cũng luôn tu tập chánh niệm, tỉnh giác… Con nghĩ cũng lạ: bình thường con tập đọc kinh Pali hoài không được, tự nhiên tối qua lần đầu tiên con đọc kinh Pali (do khẩn cấp), con thấy con đọc cũng hay (tuy không đúng hết), con hoan hỷ quá thầy ạ, con đang luyện tập đọc kinh Pali hằng ngày để đúng và hay hơn… Con thấy cảm ơn ông Pháp Sư đã đến giúp con luyện Võ Công và tăng công lực. Đúng là Pháp vận hành thật thú vị Thầy hen. Con cảm ơn Thầy nhé, con chúc mừng Sinh Nhật muộn đến Thầy nha.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Sư Ông, con có câu hỏi là lúc thực tập chánh niệm trên thân như là lúc đi, đứng hay những hoạt đông khác của thân, con thường hay niệm trong đầu, ví dụ như ‘bước, bước’, ‘nâng, nâng’ hay ‘ngồi, ngồi’. Vấn đề ở đây là mỗi lần con thử bỏ những niệm đó đi và chỉ cảm nhận thì vọng tưởng lại khởi lên và rất khó giữ chánh niệm. Cho nên bây giờ con phải làm gì, tiếp tục niệm những cử động như con đang làm hay phát huy nhận biết thôi? Con xin chân thành cảm ơn.

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Làm sao không bị cuống khi giao tiếp hay xử lý công việc. Con hay bị áp lực công việc, và mất tự tin. Con cảm ơn quý thầy ạ

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chao su ong.su ong ck the huong dan con thien khong ak.tu buoc co ban.con cam on su ong

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính chào Thầy. Con tên là Thuỷ, hiện ở Hà Nội. Con biết đến Phật pháp được mấy năm rồi, vì con chỉ biết tự đọc kinh sách và các bài giảng nhưng không được nhiều. Khi con biết rằng cuộc sống của mình không chỉ có ở đời này mà là vốn bất sinh bất diệt thì con bắt đầu một cuộc sống với thái độ tìm lại chính mình và một lòng quyết tâm về với Phật. Có lẽ vì Phước Đức nhân duyên kém nên gần đây con mới hiểu về tánh không, Phật tánh, hay pháp đối đãi… và chưa hiểu rõ lắm về tỉnh thức. Hạnh phúc thay con được xem những bài chia sẻ trên Facebook và biết đến thầy. Các bài giảng của thầy con nghe chưa nhiều nhưng sao gần gũi đến thế và con đang tập theo lời dạy của thầy. Con có một chuyện này xin thầy chỉ dạy giúp con. Trong cuộc sống con không vướng bận chuyện gì và để nó tự nhiên. Nhưng con lập gia đình được 10 năm và có 2 cháu gái, 1 cháu học lớp 3 và 1 cháu mẫu giáo lớn. Con với gia đình chồng rất tốt ở cùng mẹ chồng, em chồng vì ông bà nội ly thân. Chồng con 38 tuổi còn con 32 tuổi. Anh ấy chơi cá độ bóng đá, cờ bạc, lô đề nhiều năm nay. Anh ấy chơi hết tiền lương, nợ nần vay lãi cầm xe hay nói dối vay tiền. Khi không trả được nữa thì về gia đình bảo con vay hay mẹ chồng con. Khi trả xong thì tiếp tục chơi ngày càng chơi nhiều lần và số tiền cũng tăng. Anh ta nói hứa sẽ không chơi nữa nhưng con biết là nói cho được việc chứ không quyết tâm thay đổi. Rồi năm ngoái dồn dập và anh ta trốn nợ gần một tháng mới về tắt điện thoại không liên lạc được rồi chủ nợ đến nhà đòi tiền. Mẹ chồng con vay mượn trả cho anh ấy vì con không có tiền và không thể vay mượn của ai được Thầy ạ. Từ khi hiểu đạo lý thì con đã dứt tình luyến ái hay giận tức. Con thấy mình bất lực khi không giúp được chồng mình thay đổi để nhìn thấy chân lý mà mải mê với dục vọng đam mê. Con thấy con tìm thấy đạo qua cảnh khổ mà anh ấy tạo cho con nén lòng con đầy biết ơn và cầu nguyện có ngày anh tỉnh ra. Con không thể nói chuyện đạo lý hay tu hành gì với anh ấy vì anh ấy luôn nghĩ là mình hiểu biết đúng, còn con thì ngu si, không làm được gì cho gia đình và anh ta cả. Và nghĩ rằng ăn chay niệm Phật… là của người già và rất nhiều thành kiến. Không còn gì khác để cảnh tỉnh với mong muốn anh ấy thay đổi nên con đã nộp ly hôn đơn phương và nguyện vọng nuôi hai cháu. Con đã cho anh ấy cơ hội và nói là nếu còn chơi thì em sẽ ly hôn trước cả nhà và chỉ sau thời gian ngắn thì anh ta trốn nợ như bao lần. Con mồ côi cha mẹ ở với anh chị từ nhỏ nên anh ta nghĩ con không còn chỗ nào để đi nên thường dọa đuổi ra khỏi nhà khi không làm đúng ý. Con hiện tại vẫn ở nhà chồng và chăm sóc hai cháu đợi toà giải quyết. Con thì không buồn, giận hay lo lắng mà chỉ muốn an ổn cuộc sống để học đạo thôi. Hai chúng con không còn tình cảm nữa mà chỉ vì trách nhiệm nuôi hai cháu. Nhưng nhà chồng con không ai có duyên với Phật pháp và có truyền thống tụ tập ăn chơi, chơi bài thâu đêm mua cả bài cho trẻ con chơi nữa. Thưa thầy, con ly hôn với mong muốn cảnh tỉnh rằng khi anh chơi thì sẽ mất nhiều thứ mà quan trọng là gia đình. Như thế sẽ không chơi nữa. Mỗi lần con nhìn thấy mẹ chồng con suy nghĩ lo lắng không ăn ngủ được thì con lại rất khó chịu chỉ biết động viên an ủi bà chứ không thể chịu thay bà. Em chồng con cũng cưới vợ trong Sài gòn ở được 1 năm có một cháu trai rồi ly hôn nên bà rất khổ tâm lo lắng tai tiếng khi con cũng ly hôn. Thưa thầy, con ly hôn với suy nghĩ như vậy có trái gì với đạo lý không thầy? Xin thầy chỉ dạy chỗ mê cho con. Con không muốn cứ tiếp tay để anh chơi mãi được vì con biết hiện nay anh ta vẫn chơi và không thể bỏ được. Con xin đảnh lễ và cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy ạ. Lúc trước có gì đó khó chịu thì con thường sân, rồi con lý luận là tại nó như vậy, tại người kia nói sai, tại họ chưa biết,… nhưng vẫn thấy sân. Nhưng khi con nhìn thẳng không giải thích gì cả thì nó hết, con thấy hay nên con chia sẻ lên đây ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy! Cho con hỏi Chùa Bửu Long có cho người ngoài vào tu tập ngắn hạn không ạ?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính thưa thầy, khi ngồi thiền con nên ngồi trong bao lâu ạ? Càng lâu thì có tốt không thầy? Còn có một điều nữa, khi con bắt đầu ngồi thiền thì con nguyện là ngồi trong 30 phút, nhưng khi ngồi chưa tới thời gian đó thì 2 bên xương chậu con buốt lên, toàn thân con đau nhức thì con có nên tiếp tục ngồi nữa không? Con cám ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy! Bình thường con ôn hòa với mọi người xung quanh. Nhưng đôi lúc có vài tình huống bất ngờ xảy ra con thường hay nóng giận, mất tự chủ bản thân lúc đó con không còn sáng suốt, định tĩnh, trong lành nữa. Con xin Thầy chỉ dạy. Con cám ơn Thầy ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dear Thầy, Đọc sách vở, kinh điển, nghe pháp chỉ là phương tiện giúp thấy, biết được sự thật của vạn pháp. Theo con đây chỉ là lý thuyết suông, chỉ mới đứng trước cửa nhà Như Lai. Phải thành thật sống trong nhà Như Lai (nhà Như Lai ở khắp mọi nơi) mới thật tu, thật thấy, thật biết và chỉ có chính mình, không một ai giúp, kể cả Đức Phật hay Thầy Tổ. Hơn 10 năm tự học, cố gắng sống trong Nhà Như Lai… quả thật không dễ (xã hội, cộng đồng, gia đình, lợi ích cá nhân… nhiêu khê, thật đáng sợ!). Xin Thầy cho con lời khuyên.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời