Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Trong những ngày thọ bát công việc của con thường là rửa chén, dọn dẹp quét nhà. Các bạn trong chùa rủ khuyên con quy y và tụng kinh niệm Phật. Con trả lời, pháp môn con tu là rửa chén quét nhà, con tự tâm quy y, xuất gia tại gia và khi con bỏ được bản ngã thì những người chung quanh đều là Phật. Con rửa chén quét nhà là đang phụng sự, cúng dường chư Phật. Con thật sự ở rất xa Thầy, muốn quy y với Thầy, muốn thầy ban cho một pháp danh, chắc là phải dành dụm đủ tiền bay về VN mới có cơ hội gặp thầy. Thầy có cách nào khác không?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con cung kính đảnh lễ Sư, Nhân có một Đạo Hữu nói về Sám Hối, con thường nghĩ rằng, “mình làm mình chịu” thì an tâm trở lại. Có lần con phạm một lỗi gì đó với một người bạn, con băn khoăn ray rứt suốt đêm và ngày hôm sau. Tới chiều thì con chợt nhận ra rằng con sẽ chịu nhận tất cả hậu quả của việc làm ấy. Vừa quyết định xong thì con lập tức quên hết chuyện xấu ấy. Cho đến bây giờ con cố nhớ lại xem chuyện ghê gớm ấy là chuyện gì với ai, ở đâu và thế nào, thì con chịu thua, không thể nhớ lại một vết tích nào. Cho nên, con thường nhớ đoạn kinh sau này và suy ngẫm, “Ta đi với nghiệp của ta, dầu cho xấu tốt tạo ra tự minh, theo ta như bóng theo hình, nhân nào quả ấy phân minh kết thành.” Cầu xin Hòa Thượng từ bi khai thị.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy! Con có thắc mắc này, mong Thầy giúp cho con vì con nghĩ không thông. Một khi người sống với tánh biết thì năng và sở của người đó không còn nữa, người đó sống trong tùy duyên thuận pháp, chỗ này con hiểu. Khi một người chưa sống với tánh biết, vậy là người đó sống với tướng biết vì vẫn còn năng và sở, phải không Thầy? Khi người đó tu tập đúng (Chánh niệm tỉnh giác mọi lúc, mọi nơi) thì người đó sẽ dần dần sống với tánh biết cho đến khi hoàn toàn. Như vậy, khi đến chỗ này, hai người sẽ sống với tánh biết như nhau, không còn tướng biết của anh và của tôi nữa, phải vậy không Thầy? Khi chưa sống được với tánh biết thì vẫn còn sống với tướng biết. Con nghĩ như vậy nhưng không biết có đúng không? Con cám ơn Thầy giảng cho con hiểu thêm.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, trước tiên con muốn nói rằng con rất hạnh phúc và tỉnh ngộ sau khi đọc sách của thầy và thường xuyên nghe pháp thoại của thầy. Trước đây con như người cầm đèn pin cứ soi tìm pháp trong đêm tối, con đọc nhiều phương pháp hành thiền khác nhau của các vị thiền sư, Con vẫn hiểu các bước và ý nghĩa của phương pháp nhưng con chưa hiểu được bản chất của phương pháp đó, vì vậy khi hành thiền con vẫn dùng ý để điều chỉnh, do đó cái ta trong con vẫn thường xuất hiện như để nhắc nhở mình vậy. Bây giờ con đã bước đầu hiểu bản chất phương pháp hành thiền của thầy là buông xả mọi sự xen vào của cái ta để tánh biết tự thấy các pháp, vì vậy mà khi hành con thấy mình thư giãn hơn, thấy tâm của mình rõ ràng hơn. Nhưng thầy ơi, hình như tâm con nó vẫn chưa chịu ngoan ngoãn hành theo pháp vô vi của thầy, nó cảm thấy lạc lõng, trống trải và không có nơi nương tựa vậy! Con xin thầy cho con lời dạy ạ.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con Kính chào Quý Thầy. Con Đào Văn Tuy là Phật tử ở Hải Phòng, Con nghe 1 vị Đạo hữu ở Hà Nội nói ngày mai 24/03/2017 (27/02 âm lịch) Thầy Viên Minh ra Hải Phòng. Tháng trước con đã viết email hỏi Quý Thầy về lịch Thầy Viên Minh ra Hải Phòng. và Quý Thầy trả lời khi nào ra sẽ báo sau. Được gặp trực tiếp Thầy là điều mong mỏi của con và PT Hải phòng lâu nay. Con kính mong Quý Thầy thông tin cho con mấy giờ ngày mai Thầy tới Hải Phòng và chúng con có thể liên lạc với ai để biết lịch trình và địa điểm ngài sẽ tới ở Hải Phòng ạ? Con xin cung kính cảm ơn Quý Ngài. Đào Văn Tuy

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, Khi con ngồi thiền, tất cả những gì đến đi trong tâm, con đều luôn thấy biết, nhưng sao lúc nào con cũng bị tiếng nói nội tâm không ngừng phát ra, thí dụ như con cảm nhận tâm ganh ti phát khởi trong con, tiếng nói nội tâm nói lên “ganh tị”… Tâm con nó thấy gì là nói lên cái đó, mà khi tâm con trống rỗng nó cũng nói lên là “trống rỗng”. Tâm con cái gì nó cũng nói được. Con xin thầy chỉ dạy con nên thực hành như thế nào, để nó im lặng trải nghiệm mà không lên tiếng. Con xin chân thành cảm ơn Thầy và kính chúc Thầy luôn khỏe mạnh, dìu và dắt chúng con đi trên con đường giải thoát.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư! Khi con chánh niệm con thấy rõ rằng con rất được nhẹ nhàng khi trọn vẹn với việc làm hiện tại. Con cũng phát hiện ở nơi con là có chánh niệm thì mới điều chỉnh được nhận thức và hành vi. Con cũng thấy luôn khi chánh niệm thì thân tự động có oai nghi. Nhưng lại thấy con bị quên nhiều hơn. Con cũng xem lại và thấy quên đây không phải do trí nhớ kém mà do con thực hành chánh niệm. Ví dụ: con mới để ly nước nói chút nữa uống xong chánh niêm trọn vẹn với việc kế tiếp thì con quên luôn ly nước mấy giờ đồng hồ. Con cảm thấy như vậy không ổn. Con xin Sư chỉ cho con với ạ. Con cám ơn Sư ạ!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Mô Phật! Con thưa Sư Ông, đã hai thư rồi sao Sư Ông chưa hồi âm cho con. Con vào kiểm tra mail cũng không thấy. Sư Ông ơi, nếu con có lỡ nói gì sai Sư Ông hãy bỏ qua cho con nhé. Xin Sư Ông hoan hỷ dạy bảo con.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Hôm qua, sau một ngày làm việc, con cảm thấy nhức đầu. Để giảm nhức đầu, con quyết định đi dạo một chút rồi uống thuốc, với hy vọng sẽ sớm khỏe lại vì con có cuộc họp quan trọng vào sáng hôm nay. Đây là cách phản ứng bình thường của con, nhưng giờ nghĩ lại, con nghĩ là con đã phản ứng theo kiểu tạo tác, tức là con muốn sớm hết bệnh và hành động (uống thuốc, đi dạo) để đạt được cái muốn đó. Kính xin Thầy cho con hỏi là con hiểu “tạo tác” như vậy có đúng không? Trong tình huống như vậy không tạo tác nghĩa là sao ạ? Con cảm ơn Thầy rất nhiều!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa thầy, cho con hỏi như sau: Khi thiền ngồi, mình tinh tấn quan sát sự thở của thân, điều chỉnh dáng ngồi của thân có nghĩa là mình đang quán thân; tinh tấn quan sát cảm giác đau, nhẹ, mỏi, mềm, cứng của thân nghĩa là mình đang quán thọ; thấy rằng sự suy nghĩ, vọng tưởng, buồn vui, giận hờn, buồn ngủ nghĩa là mình đang quán tâm; còn thấy được sự sinh diệt của hơi thở, tất cả các hiện tượng đến đi liên tục đó là pháp. Con hiểu vậy có đúng không thầy? Việc kiên trì, tinh tấn hành thiền là để tánh biết ngày càng sáng rõ, càng thấy rõ được tham sân si của mình và từ đó mình sẽ sống tốt trong chánh pháp, có đúng không thầy?

Các chủ đề liên quan:

| | | |

Xem câu trả lời