Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch trên Sư Ông, Nhân có câu hỏi về “vọng tưởng”, con xin trình bày cách nghĩ thế này. “Vọng tưởng” nó như kiểu là một tiến trình tự động máy móc chịu tác động từ những xáo trộn vô thức của những tiến trình tâm chủ quan, sai lạc trong quá khứ khi có xúc chạm giữa 6 căn-6 trần-6 thức. Dường như là những tiến trình đó đã làm hết rồi, “vọng tưởng” nhân đó mà tự hiện ra thôi, cho nên những diễn biến ấy không thuộc quyền sở hữu của ai. Cũng giống như mình có tuệ giác thì không thể đòi hỏi người khác phải có tuệ giác như mình được, thì giờ mình cũng không thể đòi hỏi tiến trình của vọng tưởng phải sáng suốt được. Và nếu mình có tuệ giác thì phải tỉnh táo không hoang mang, không để bị “vọng tưởng” lôi cuốn đi thì mới phản ánh được tuệ giác ấy ạ. Con thì không phải hay ho gì nhưng những lúc bị vọng tưởng bất kính quậy phá, hễ con dập tắt nó thì rất mệt mà khi có dịp nó vẫn phá lại. Đang khi nếu để yên mà nhìn ngắm khách quan thì tự nó cũng đi ạ. Kính chúc Sư Ông pháp thể khinh an!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin thành kính tri ân Thầy ạ. Con có điều chưa biết mong Thầy giúp con ạ. 1. Con thấy là mọi việc con làm, mọi thứ con muốn, mọi điều con đang có hầu hết là do con sợ Khổ, không hiểu nó là gì nên con mới sợ nó. Con nên làm thế nào để hiểu khổ vậy Thầy? 2. Con biết là công việc hiện tại của con là không tốt vì nó lợi mình hại người, khi con nghe ông Krishnamurti lại nói không có công việc nào là đúng đắn cả. Vậy đâu mới là nghề nghiệp đúng đắn vậy ạ? Con cảm ơn Thầy nhiều ạ, mong Thầy mạnh khoẻ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ kính bạch Sư Ông con có 1 chuyện muốn thưa và xin lời khuyên từ Sư Ông Theo như lời giảng dạy của các Sư các Thầy đang giảng tại các chùa ở nhiều nơi thì các Thầy giảng với các Phật tử hay các môn đồ là trong quá trình tu mình phải tự vấn tự đặt câu hỏi và tự trả lời nhưng câu như:” Vì sao đức Phật đi tìm đạo, Vì sao người từ bỏ gia đình, Vì sao con người đau khổ,…” Rất rất nhiều câu hỏi “vì sao…” nữa. Hoặc là phương pháp các tư duy về các chân lý Đức Phật đã dạy như vô thường, vô ngã, hay tư duy về nhân quả thông qua đó thấu hiểu cuộc đời của chính mình để buông bỏ sống nhẹ nhàng thanh thản. Nhưng trong chuyện này vấn đề của con là con không có thể đặt câu hỏi được như vậy? Cụ thể hơn là trong quá trình tu học khoảng 3 năm nay con đọc nhiều sách nghe nhiều bài giảng và đã trải qua nhiều cách thức tu tập khác nhau nhưng cho đến gần đây con nhận ra tu là chỉ thấy như nào thì thấy như vậy chân lý đã có sẵn, cuộc sống đã vận hành như nó đang là. Cho nên con không có tự vấn hay tự đặt câu hỏi về các vấn đề như các câu chuyện kể về Đức Phật hay về cuộc sống này mà cứ ngay tại lúc đó tại nơi đó trải nghiệm thôi. Vấn đề tự vấn tự đặt câu hỏi con chỉ sợ rơi vào khái niệm, quan niệm, định kiến. Bạch Sư con không biết trong quá trình này con có đang rơi vào trạng thái mê mờ, mù mịt, vô minh hay không? Xin Sư Ông cho con lời khuyên về vấn đề này tại con thấy ngay nơi bản thân con và lời dạy mọi người đang được nghe theo đôi lúc mâu thuẫn nên con không có cảm giác tự tin vào con đường con đang đi Con xin kính tri ân Sư Ông, Sadhu Sadhu Sadhu! Lành thay!!!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào Sư Ông, Cho con hỏi: “Suy nghĩ luôn luôn chuyển động – và không bao giờ DỪNG đúng không ạ? THIỀN LÀ HUẤN LUYỆN SUY NGHĨ sao cho suy nghĩ đúng, tốt – phải không ạ? Suy nghĩ chỉ dừng trong khi ngủ say không mơ thầy nhỉ? CON CÁM ƠN SƯ ÔNG ĐÃ ĐỌC CÂU HỎI CỦA CON. KÍNH CHÚC SƯ ÔNG LUÔN MẠNH KHỎE

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con đã hiểu câu nói của thầy về việc thấy rác nào quét rác đó hơn là xả rác khắp nơi rồi quét một lần hoặc là lười biếng để ngày qua ngày rác một đống. Trong ngày, mỗi một vấn đề là một sợi dây 12 nhân duyên, mỗi sợi có các đối tượng là người, là tâm, là xúc, là thọ, là khổ ưu não,… đối với sợi dễ, chưa khởi là đã dừng. Đối với sợi quá dài phải ngồi chặt thành từng khúc từng đối tượng đem “quăng” bỏ bằng cách Thiền Vipassana. Cuối ngày còn tồn sợi nào là mệt cho về sau. Ngày nào hết ngày đó là ổn. Còn chuyện cuộc sống mình cứ sống tỉnh thức là đều có giải pháp hết. Còn khi rối nùi thì giải quyết hoài cũng không được gì, làm hoài không hết việc. Tự nhiên con thấy trân trọng những món hàng con bán mà trước đây con nhìn là ghét nó rồi, vì con thấy nó phiền phức và bán nó thật là tội lỗi. Hoặc bất kỳ vật nào con cũng trân trọng, không mạnh tay một cách vô ý thức nữa. Cả con người, dù phá con, con cũng thấy họ thật tội, suốt ngày cứ canh giờ để tác động đến con thì quả thật cuộc sống họ khác gì địa ngục. Kể cả khi ba con la không lo coi chừng xe cộ đồ đạc cho cẩn thận, con thấy cái bản ngã đòi dẹp đòi nghỉ bán đòi đủ thứ, rồi con thấy cái bản ngã kêu phải cẩn thận theo dõi đồ đạc, đầy dính mắc vào tài sản. Con buông hết, thở ra vô lúc đầu gấp gáp tự nhiên lại bình hòa và tỉnh ra hẳn, không còn xem trọng việc gì nữa như lúc tỉnh táo và vấn đề đã giải quyết xong. Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Con xin thành kính đảnh lễ Sư Ông. Sư Ông ơi. Con có 1 thắc mắc, con mong Sư Ông từ bi chỉ dạy cho con với ạ. Hiện tại con đang làm việc với một người sếp, mà tính trách nhiệm của anh ấy không cao, quy trình làm việc giao việc giữa sếp và nhân viên còn hơi lủng crng, nên đôi lúc quá trình làm việc diễn ra không được suôn sẻ, và người sếp ấy cũng ít quan tâm tới cảm xúc của nhân viên. Lúc trước học đạo chưa sâu nên con hay để mặc kệ bản ngã phát huy, phản biện lại sếp của con có phần gắt gao, nhưng bây giờ thì lúc sân nổi lên con thấy được nó, và con chánh niệm được những gì con nói trong lúc đó nên lời nói con mang tính góp ý và nhẹ nhàng hơn, nhưng thình lình 1 lúc con chợt nghĩ ra, lúc mình chưa biết đạo mình cũng làm việc như anh ấy đấy, cũng có thái độ như anh ấy, nhưng giờ đây mình biết đạo trước anh ấy rồi nên con có tâm làm việc khác hơn, nếu xem xét như thế thì con thấy anh ấy đáng thương chứ không còn đáng trách nhiều nữa, nhưng con cứ nghĩ như vậy thì đôi lúc con lại thông cảm cho ảnh quá và không chịu nói ra cái sai của ảnh, vì thật sự cái sai đó nó ảnh hưởng đến quy trình và kết quả của 1 tập thể. Nhưng cũng sau đó con lại nảy ra suy nghĩ trong đầu là thôi nếu sau này gặp điều gì bất đồng, và ảnh hưởng đến kết quả tập thể thì vẫn cứ góp ý nhẹ nhàng thôi, không chỉ trích, nhưng không im lặng vì con nghĩ im lặng thì mình mặc kệ quá, còn nếu con góp ý không thuyết phục và ảnh không đồng ý, thì con vẫn nghe theo sự sắp sếp của ảnh và làm việc với tâm thái bình thường không trách móc nữa. Con suy nghĩ và hành động như vậy hợp lý không Sư Ông ạ. Vì cái thấy của con còn nhiều che lấp, con mong Sư Ông từ bi góp ý chỉ dạy con thêm. Con Diệu Niệm.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch sư ông! Mẹ con khi còn sống là 1 tỳ kheo ni, do tuổi già mà bà lui về ở nhà anh 2 con, trong thời gian ở thì mẹ và anh 2 con không cùng quan điểm. Mẹ mất, sau khi làm 100 ngày, anh con gom hết y bát thờ bỏ vào tủ, hình mẹ đem lên để cùng ba, không còn cúng kiếng, dâng hương gì nữa, hàng tháng 2 ngày, có 2 chị gần mẹ tới lau dọn bàn thờ và chưng trái cây, nhưng được vài lần thì dịch covid nên anh không cho tới nữa. Trước đám giáp năm mẹ 10 ngày, (lúc đó cả nhà con chưa ai được chích ngừa) trong tâm con “dự cảm” có 1 việc gì đó, và nghĩ là anh em khó tụ họp về làm đám giáp năm mẹ, nên khởi tâm là rửa hình ba mẹ về thờ. Khi con điện thoại nhờ các bạn là thợ chụp hình giúp thì tất cả đều từ chối vì không có đủ dụng cụ để rửa, con “cầu may” 1 người mợ vậy mà con lại được giúp, trong vòng 2 giờ đã có hình, và trong thời gian đó con cũng nấu xong mâm cơm chay cho mẹ, vượt qua 8 chốt đi về mà trót lọt, đặt hình mẹ lên và cúng cơm là còn 10 phút nữa là 12 giờ trưa. Sau đó cứ gần đến rằm hay 30 là con tụng kinh 3 ngày liền. Sau 2 tháng bớt dãn cách là con làm trai tăng cho mẹ. Hơn 3 tháng sau đó nhân làm đám giỗ ba, con cũng làm trai tăng cho ba và hồi hướng cho mẹ, nhưng trong buổi lễ này đã thưa dần anh em… Cách đây hơn 1 tháng, anh 2 con làm đám cưới cho con gái ảnh, trong khi còn chưa đầy 5 tháng là xả tang mẹ, con có nói anh chờ vài tháng làm cho mẹ xong rồi làm cho cháu, nhưng anh không chịu mà mắng con, anh em còn lại 1 vài người im lặng, 2 người ủng hộ anh và thông qua chuyện này con biết được là tất cả anh chị chiều theo ý con về việc làm trai tăng cho mẹ chứ họ không tin, không thích và không muốn. Vậy con cung kính mong sư ông cho con lời khuyên là có nên làm trai tăng cho mẹ con nữa không, hiện tại con rất đau khổ khi nghĩ về mẹ, vì không có ai hiểu con để mà bàn tính. Kính chúc sư ông luôn mạnh khỏe, bình an.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạn có thể hỏi Thầy giùm tôi thắc mắc này được không ạ? Mẹ mình đang hấp hối rất nặng 2 tuần nay rồi mà chưa mất, có lúc mình có mua một ít con vật phóng sanh và lên chùa lễ Phật tụng kinh hồi hướng cho mẹ, mình đang thắc mắc có phải do mình làm phước rồi hồi hướng nên mẹ mình tăng thêm thọ mạng nhưng mẹ mình càng khổ hơn vì phải chịu cơn đau hành hạ muốn chết mà không chết được. Mình xin cảm ơn bạn ạ.

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính chào thầy ạ Xin thầy cho con hỏi là việc mua vé số có bị phạm giới không ạ? Con xin cảm ơn thầy ạ.

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe để dẫn dắt chúng con trên con đường tu học. Kính bạch Thầy, Trên bước đường tu học thì chánh niệm tỉnh giác là rất cần thiết. Con vẫn biết như vậy, nhưng trong cuộc sống, con có nhiều nỗi lo toan, phải lên kế hoạch cho hướng đi sắp tới của mình. Con không thể giữ chánh niệm khi trước mắt còn bộn bề công việc. Kính bạch Thầy, Dù lo lắng, dù có sắp xếp trước nhưng kết quả lại không như sự sắp xếp của con, nó chuyển biến theo cách khác và tốt đẹp hơn con đã nghĩ. Rất nhiều việc diễn ra như vậy thưa Thầy. Con nghĩ bao lo toan của mình thật vô ích và phí thời gian! Con nghĩ mọi việc đều do sự vận hành của pháp. Con chỉ nên sống tỉnh thức mà không cần phải để thời gian lo toan được không thưa Thầy? Con phân vân quá, nhờ Thầy giúp con hiểu rõ. Con xin tri ân Thầy!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời