Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. Con kính chúc Thầy luôn có sức khỏe và vô cùng biết ơn Thầy đã bỏ thời gian để chỉnh sữa những bài thơ trình pháp của con được rõ ràng, trong sáng và có ý nghĩa hơn. Không hiểu mỗi khi nghe bài giảng của Thầy con thường cảm thấy nhẹ nhàng và hay viết lại những dòng thơ con xin trình thầy: Róc rách suối reo, chim lảnh lót, Hồn nhiên trong sáng khỏi bận lòng, Hạnh phúc ngay đây luôn sẵn có, Mỏi mòn tìm kiếm chỉ long đong. Kính Thầy xem và chỉnh sửa cho đúng pháp. Kính chào Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào Thầy, Con được nghe thầy dạy rằng Từ là không sân với ai, Bi là không muốn hại ai, nên con cũng muốn nghe Thầy dạy về Hỷ và Xả là thế nào ạ? Con chúc Thầy khỏe!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Sáng nay khi vừa viết thư cho Thầy xong. Con tiếp tục yên lặng, quan sát bản thân. Con cũng tự trả lời mình. Và giờ đây khi thấy được câu trả lời của Thầy. Con mừng quá! Vì con cũng như đã trả lời ý Thầy đặt ra cho con. Con tự trả lời bản thân rằng. Con đang học nhìn rõ bản thân và sự thật của cuộc sống. Nên pháp đang dạy con. Khi tĩnh lặng, tâm con hiện lên thế này Thầy ạ: những việc này đến, đang dạy con thế nào là khổ do nghi ngờ, sân giận. Mình có thể biết được suy nghĩ của mình mà không thể nào kiểm soát suy nghĩ của người khác. Chính mong muốn kiểm soát đó làm cho mình khổ. Khi con nhẫn nại tiếp tục thì con thấy từ từ tâm con rời ý định kiểm soát được người khác. Chuyện gì cần đến sẽ đến, đến lúc cần đi thì đi. Con thấy chồng con giờ giống như đặc sứ, được phái đến dạy con đủ thứ những bài học về sự bất như ý, và cái khổ do cầu toàn trong cuộc sống. Con bình thản trở lại. Rồi mỉm cười: Thế là học được một bài nữa rồi! Cứ nhẫn nại chờ xem bài học tiếp theo là gì nhé! Lòng con bình an đến lạ! Nhờ ơn Thầy, nhờ bám chắc vào lời Thầy dạy, mà sự sân giận đến đi trong con nhanh hơn! Êm dịu hơn! Mỗi khi nhìn lại con thấy thật thú vị. Con không biết sao tỏ hết lòng biết ơn gửi đến Thầy! Con sẽ luôn nhớ lời Thầy, và con sẽ ổn hơn mỗi ngày Thầy nhé!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con xin được trình Pháp với Thầy như sau ạ: Mỗi khi con bị lôi cuốn, dính mắc theo một đối tượng nào đó: Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp thì một lời nhắc bên trong con hoặc cũng có thể con ấn tượng câu nói của Đức Phật quá: “Các Pháp hữu vi đều vô thường”, con như bị “dừng hình” lại trước sự lôi cuốn đó ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Sự vận hành của pháp đến với con lần này thật vi diệu, có lẽ đây là bài kiểm tra thực tế nhất về mình, về nhận thức và hành vi, đó là khi gặp nghịch duyên, mà chỉ có nghịch duyên mới học ra được bài học, nghịch càng lớn, giá trị càng cao, cho dù kết quả cuối cùng như thế nào nó cũng không còn quan trọng nữa bạch Thầy. Con thấy ra rồi, một tâm không Tâm không, hoa nở vạn tâm đồng Tâm không, Thầy bảo làm muôn việc Muôn việc con làm, với tâm không… Con cám ơn Thầy, cám ơn Pháp. LN

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy! Thưa Thầy hôm nay con vừa đưa đám tang bà Ngoại con xong. Khi đến nghĩa trang con cứ có cảm giác sợ. Sau khi về tâm con cứ thấy nỗi sợ hãi bao trùm lấy mình suốt. Con có cố gắng gì thì tâm sợ hãi vẫn trói buộc lấy con. Xin Thầy chỉ dẫn giúp con. Con không biết mình nên làm sao để không còn tâm sợ hãi. Con xin đảnh lễ Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Càng lúc con càng thấy rõ, đời sống đúng là trường thiền lớn. Tiếp xúc với đủ kiểu người, đủ kiểu chuyện con mới biết tâm mình tham cỡ nào, sân giận cỡ nào, mê mờ cỡ nào. Đôi khi con nghĩ con thanh cao lắm, tốt bụng lắm. Nhưng khi đụng chuyện mới thấy tâm mình còn tính toán ghê lắm, vẫn còn ham danh thế gian lắm, và sân giận cũng ghê lắm, cũng đầy sự đòi hỏi hoàn hảo Thầy ạ! Vì vậy mà tâm cứ ngầm ngầm khổ. Mỗi lần vậy, con thật chậm rãi, hít thở. Con không bắt tâm mình phải vầy phải kia nữa. Mà lúc đó con chỉ nói, mình đang tham nè, đang tính toán, so đo nè. Con cứ làm vậy thì có hợp lý, có đúng lời Thầy dạy không Thầy? Nhiều khi con còn hay phán xét. Người này hoặc là hoạt động này là ko tốt, đôi khi xa xa mọi người ra luôn. Nhưng con thấy cũng không ổn. Tu tiến bộ là khi con không quá tách biệt, khắt khe đánh giá cuộc sống ngoài đời. Mà con vẫn sống hòa nhập và biết tâm tham sân si rõ ràng và dù tham gia các hoạt động cùng mọi người nhưng không mê đắm, dính mắc và chấp nhất phải không Thầy? Khi con thấy cảnh khổ của ai đó, lòng lại chộn rộn, suy nghĩ, làm sao để giúp. Bất chấp hoàn cảnh của mình, đôi khi làm người thân buồn lòng luôn. Nhưng nhiều khi nhìn lại thì sự giúp của con cũng không hiệu quả lắm, có lẽ con chưa đủ trí tuệ để giúp đúng. Sau này, mỗi khi thấy cảnh khổ, con vẫn thấy thương, nhưng nghĩ rằng có lẽ đó là duyên nghiệp và nhân quả của mỗi người. Nên con không chạnh lòng nhiều nữa. Con suy nghĩ vậy có đúng không Thầy? Con cảm ơn Thầy rất nhiều. Nhờ những lời Thầy dạy mà con thấy mình ổn hơn mỗi ngày. Nhưng vẫn sợ con không hiểu đúng lời Thầy dạy nên con trình lại với Thầy những suy nghĩ của con. Con mong Thầy thật nhiều sức khỏe!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con xin kính đảnh lễ Thầy! Thưa Thầy, con là người đã từng đến thăm Thầy khi Thầy đến Chợ Mới, An Giang, khi ấy con đi cùng một cô đạo hữu, thật hạnh phúc khi con cùng cô ấy được tiếp chuyện với Thầy. Thưa Thầy, hiện nay cô ấy đang mắc bệnh và phải phải dùng đến phương pháp xạ trị, rất đau đớn Thầy ạ, trong hai tuần tới đây cô ấy phải tiếp nhận thêm các tia cuối cùng, con lo cho sức cô ấy phải chịu thêm cái đau thể xác này. Kính mong Thầy hướng tâm về cô ấy để cô ấy vượt qua được khó khăn này. Con xin thành kính tri ân Thầy!

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy kính! Hôm nay trên đường đi làm về con chợt nhìn vào 1 chiếc ô tô hạng sang và thấy ra: Cái xe này được rập một cái khuôn, do con người dùng ý chí cá nhân để tạo ra nó, nhưng thực chất đó chỉ là khái niệm do con người đặt ra thôi. Chứ nó bản chất cũng chỉ là tập hợp những phân tử sắt, kim loại, cao su… do con người thổi ý chí vào nó nên mới ra cái xe. 10 năm hay 100 năm hay 1000 năm nữa những thành phần cấu thành cái xe đó không thay đổi, chỉ có ý niệm của con người ta tự cho cái ô tô được sinh ra – được sử dụng nên bạc màu, rỉ sét, hỏng hóc – và cuối cùng là hết date. Thực chất nó chỉ là sự vận hành của Pháp, tất cả chỉ là các phản ứng hết sức tự nhiên của các hợp chất tự nhiên, và con mắt của ta nhìn nó bạc màu, hỏng hóc lại ảo tưởng rằng do thời gian trôi đi làm chúng bị như thế. Chúng ta ảo tưởng cái xe được chế tạo theo cách này thì sẽ là sang trọng, theo cách kia thì bình dân. Như vậy thời gian dường như không phải là sự thật, mà thời gian chỉ là khái niệm do con người đặt ra với nhau để giúp cuộc sống dễ dàng hơn thôi, con nghĩ thật sự chỉ có những sự kiện của pháp đang rốt ráo xảy ra mà thôi. Từ đó con mới thấy rằng: Toàn bộ thế giới vật chất do con người tạo ra thực tế nó chỉ thật trong cái tưởng tượng của chính con người, và con người bị dính mắc vào chính cái mình tạo ra. Qua đó bắt đầu khái niệm được đặt ra, xe đẹp-xe xấu, xe rẻ tiền-xe mắc tiền, xe nhà giàu-xe nhà nghèo… bắt đầu sự phân biệt đẳng cấp được tạo ra, xã hội phân chia giai cấp và đẻ ra nhiều luật lệ, nhiều dính mắc và nhiều tâm sân sinh khởi từ chính cái ảo tưởng này. Sau đó con nhìn lại chính mình, cái cơ thể mình đang sống ở đây, cũng chỉ là tập hợp của đất-nước-lửa-gió-không khí-và tánh biết. Và con chợt hiểu ra rằng xác thân này cũng là tập hợp từ những đơn vị phức tạp trong tự nhiên, là tập hợp những Pháp liên tục xảy ra rốt ráo, chứ con người cũng chỉ là 1 khái niệm do cái ta ảo tưởng dựng nên mà thôi. Sinh ra-trưởng thành-già và chết đi, các mức đo lường số tuổi sống cũng chỉ là do cái ta ảo tưởng nghĩ ra. Làm gì có người trẻ, người già, làm gì có người hay kẻ dở, làm gì có người ngu kẻ khôn. Trẻ hay già, ngu hay khôn cũng chỉ là khái niệm được dựng lên thông qua mắt nhìn, tai nghe và được đánh giá qua cái ta bản ngã thôi mà. Đó chỉ là Pháp đang vận hành và mình không thể can thiệp vào quá trình đó được, tự nhiên cho ta cái tánh biết để ta học hỏi quá trình đó mà thôi. Đúng là đôi lúc con tự hỏi mình: Vì sao mình lại xuất hiện một cách trơ trẽn trên cuộc đời này như vậy? Cách đây 10 năm con từng mơ mình làm ông nọ, bà kia, giúp ích một kỹ năng gì đó cho đời. Và đến tận bây giờ con mới tìm được câu trả lời cho chính con: Đó là sinh ra để tìm về tự tánh, tìm về cái thật nhất đang diễn ra, cái đang là. Học trọn bài học của chính mình. Mà người giúp con nhận ra chính là Thầy, con biết ơn Thầy nhiều lắm.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thầy. Con muốn nhờ thầy giúp con thông tỏ. Tại sao vợ con, mẹ con, chị con… và rất nhiều phụ nữ khác hay xem họ là nạn nhân của cuộc đời, hoặc là nạn nhân trong chính gia đình mình. Như trường hợp gia đình con. Tất nhiên cuộc sống luôn không thể theo ý muốn, con cũng có nhiều thiếu sót, và khó có thể sống hoàn toàn theo như cô ấy muốn được. Vấn đề là cô ấy luôn xem mình là nạn nhân trong gia đình một cách dai dẳng, (mặc dù những mâu thuẫn diễn ra chỉ là việc rất nhỏ hằng ngày). Nhìn cô ấy vậy con khó yên lòng. Nhờ thầy giúp con.

Xem câu trả lời