Hỏi Đáp

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào thầy, con có duyên viếng thăm chùa để gặp thầy trong buổi trà đạo đầu tháng 7 với mục đích tìm hiểu về thiền nhằm tĩnh tâm bất an về những thứ diễn ra ko như ý liên tục gần đây như công việc (mất việc), đầu tư bất động sản và cải vã với vợ đến mức muốn li dị. Con bắt đầu nghe 300 bài pháp thầy giảng và đã nghe: sống trong thực tại, thực tại hiện tiền, mi tiên vấn đáp, các khóa giảng pháp 4, 18, 15, 16, 17 theo thầy hướng dẫn những chỗ nào ko hiểu thì bỏ qua chứ ko tìm hiểu sâu. + Giai đoạn đầu con nghe trước khi ngủ hay những lúc ko giải trí (game, film, chơi với 2 đứa con nhỏ…), dù ko biết nhiều khái niệm, định nghĩa trong phật giáo (do chưa tùng tìm hiểu ) nhưng thấy rất dễ chịu: ngủ dễ hơn, bớt lo lắng về tương lai bất định (tài chính con khá chứ cũng ko nghèo), bớt suy nghĩ và sân về cách hành xử thiếu tôn trọng và ăn nói ko hay của vợ. + Giai đoạn 2(hiện tại) pháp giảng trở thành giải trí số 1 của con, trừ thời gian chơi đùa cùng 2 đứa nhóc, con nghe pháp giảng của thầy gần như mọi lúc, mọi nơi nếu có điều kiện như lái xe, lúc rảnh rỗi. Bắt đầu hiểu ra những khái niệm, định nghĩa phật pháp qua ngôn ngữ đời thường + ví dụ theo thầy giảng. Tuy nhiên con thấy giảm dần sự dễ chịu như trong giai đoạn 1, đầu óc cứ suy ngẫm những lời thầy giảng quanh quẩn với: chánh niệm tịnh giác, sáng suốt định tĩnh trong lành, thận trọng chú tâm quan sát, trở lại chính mình ở thực tại tại đây và bây giờ. Nhiều lúc ko nghe audio mà cảm giác như đang nghe, thấy mình có vẻ vô cảm đối với các sự việc, tương lai, sự cố, rắc rối với người nhà, bạn bè, trì trệ chứ ko tích cực như trước đó. Câu hỏi: + Trạng thái hiện tại của con như vậy có phải si mê ko? Nhìn khách quan thì mê nghe pháp giảng cũng ko khác các giải trí khác như xem film hay chơi game, hay la cà bạn bè… + Con nghe nhiệt tình ko hề hướng tâm về sở đắc, ko hành thiền như các đạo hữu khác, cảm nhận bản thân bớt ảo tưởng và kỳ vọng tương lai cho những quyết định và hành động, bớt sân hơn trước, nhưng cảm giác những điều này thay đổi theo hướng vô cảm, lẫn tránh những gì xảy ra hay lời nói cử chỉ của đối tượng hơn là thấy ra và trọn vẹn cảm nhận sân sinh diệt ra sao. Thầy chỉ ra giúp diễn tiến nghe pháp của con như vậy có bình thường ko? Trạng thái này có phải lẫn tránh thực tại hay trí trệ lười nhác ko?

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Dạ, bạch Thầy ạ. Con vừa đọc được câu hỏi của 1 đạo hữu hỏi ngày 28/7 về việc đạo hữu ấy đọc bài nào Thầy giảng cũng hiểu, và có thể giảng lại cho người khác được. Trước đây con cũng mắc như vậy, nên con có vài chia sẻ với đạo hữu ấy ạ. 1. Ngừng ngay việc đọc thêm kiến thức. Để tâm trí được nghỉ ngơi, vì lúc này càng đọc càng rối. Nếu bạn dám, hãy đốt hết sách vở đi, nó chỉ gây hại cho bạn thôi. 2. Nhiều người đăng đàn thuyết pháp trên facebook rất hay, nhưng thật ra phiền não vẫn còn nguyên. Nếu bạn rơi vào trường hợp này, hãy dũng cảm xóa facebook. Con có vài lời mạo muội, kính trình Thầy và các đạo hữu ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi, hoá ra Thuyết Định Mệnh cũng rất hay. Cuộc đời chúng ta dường như được sắp đặt sẵn để gặp những người nào đó, hạnh phúc khổ đau nào đó, thực hiện những nỗ lực nào đó và học những bài học nào đó. Định mệnh có sẵn ấy là gì, ta không thể biết, chỉ pháp mới biết – nhận thức thế không biết chừng giúp ta biết sống ung dung, uyển chuyển, tùy duyên thuận pháp. Thuyết định mệnh chỉ sai khi con người tưởng tượng ra một “định mệnh chủ quan” dựa trên kinh nghiệm quá khứ, rồi chọn thái độ bi quan yếm thế hoặc dương dương tự đắc trên cái “định mệnh ảo” đó – mà điều này có vẻ như rất thường gặp. Con thấy vậy đúng không ạ? Con cảm ơn thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thầy ơi! Khi con nhận thấy được rằng, cuộc sống này vốn là sự bất như ý. Trong bất cứ mối quan hệ xã hội nào cũng vậy, cha mẹ với con cái, vợ chồng, bạn bè, không bao giờ có sự hoàn toàn như ý. Con thấy được vậy nên con thấy bất cứ cảnh khổ nào giờ đây con cũng mỉm cười thôi. Nhưng con lại bị vướng, là vì con thấy bình thường, sự khổ là bình thường, có những sự lựa chọn không hoàn hảo là bình thường. Nên khi con nghe người ta than van, kể khổ với con. Phản ứng của con thế này Thầy ạ: Lần 1,2,3 con rất bình tĩnh lắng nghe, và chia sẻ cảm thông và động viên. Nhưng ngày nào cũng than, 10 ngày như một. Tự nhiên con thấy mình không đủ sức để lắng nghe tiếp vì thấy như mình cũng bị mất năng lượng theo, và cảm thấy như không nên tiếp tục những cuộc nói chuyện như vậy nữa! Vì tiếp tục không có ích lợi gì cho mình và cho người luôn. Con đang chưa có thật sự làm đúng 4 chữ Từ Bi Hỉ Xả phải không Thầy? Xin Thầy chỉ dạy cho con!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, nội dung “bát kỉnh pháp” có vấn đề gì là không phù hợp đối với người xuất gia, đặc biệt là Ni giới trong thời đại ngày nay? Con nhận thấy có nhiều vị Ni ở nhiều nước tổ chức và khởi xướng việc thay đổi “bát kỉnh pháp”. Hiện con rất băn khoăn, vì vị Ni đang dạy con tu học thuộc trong số người này.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Xin Trà Đạo Bửu Long cho phát lại buổi Trà Đạo sáng 28.7.2019. Cám ơn rất nhiều.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư ông! Con có bức ảnh 3D hình Phật và ngài Sivali. Nay con lau chùi sạch sẽ và đem lên thờ. Các vị sư nguyên thủy bảo con đem vào chùa cho các sư chú nguyện. Thưa Sư ông, con có thể chú nguyện ở nhà được không ạ? Không làm phiền các sư! Sư ông cho con câu chú nguyện bằng tiếng Pali được không ạ? Tri ân sư ông!

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính Thầy, Đã hơn 1 năm nay hầu như con không có liên lạc với Thầy. Một phần để tự mình trải nghiệm, một phần có lẽ chưa đủ duyên. Có lần Thầy ra Quảng Trị con đến cũng không gặp được. Có lần con viết cho Thầy rồi lại xóa. Rồi có lần mới đây con viết một lá thư rất dài rồi không hiểu vì sao tay con lại bấm nhầm nút hủy. Con đã lập gia đình được hơn nửa năm. Khoảng thời gian từ trước đó đến nay, đối với con là thử thách lớn nhất trong đời. Có thời gian con trầm cảm, có lẽ bây giờ cũng vậy. Quả thật như Thầy nói cuộc sống luôn mang đến những điều bất ngờ. Mà đối với một người có sức khỏe như con thật khó, rất khó để có thể chịu được những điều mà những người phụ nữ bình thường vốn đã không chịu được. Chồng con rất yêu con, nhưng là một tình yêu mù quáng, thiếu hiểu biết, ghen tuông, tưởng tượng những điều mà không ai có thể nghĩ ra. Con không làm điều gì có lỗi với chồng, kể cả trong tâm có suy nghĩ về người khác thì liền rơi rụng. Lần đầu chồng con ghen, con rất thương và cảm thông vì anh ấy đang chịu cảm giác khổ sở, nên đã nói rõ ràng sự thật và nhẹ nhàng để anh bình tĩnh và yên tâm về con. Vậy nhưng trong thâm tâm chồng con những gì anh tưởng tượng đều là sự thật, không tin những gì con nói kể cả lời nói từ trái tim. Con bắt đầu cảm thấy tổn thương và thời gian đau khổ nhất bắt đầu từ đó. Chồng con là một người vô cùng nóng nảy, chỉ một chuyện nhỏ trái ý là có thể hận thù, biến thành bão lớn, gia đình chồng ai cũng đau tim vì anh. Dù con yêu không nhiều nhưng chân thành và cố gắng vun đắp hết lòng. Khi chưa cưới con thấy chồng con có nhiều nhược điểm mà con khó chấp nhận được nhưng dù sao anh có cố gắng yêu thương. Vậy nhưng từ khi cưới về chồng con càng thể hiện rõ con người thật. Đối với gia đình nhất là vợ tuy có thương nhưng chỉ một chuyện trái ý có thể chửi bới, xúc phạm làm lớn chuyện, động chân động tay. Chỉ một hình ảnh trên mạng nửa đêm đang ngủ cũng có thể đem ra ghen tuông chửi bới con. Đối với chồng con thì dường như con không được phép buồn, không được phép giận, tình yêu của anh được xem là quá lớn. Mà Thầy biết không? Có chuyện gì khó khăn cho dù là trong tình cảm hoặc công việc là anh chơi game suốt ngày, và ai rủ rê nhậu nhẹt là liền đi, và suy nghĩ hành động của anh cũng rất kỳ lạ, rất mất trật tự nhiều lúc con phát điên lên. Vì để cuộc sống gia đình tốt hơn, con có phân tích nhẹ nhàng hay đôi lúc cằn nhằn anh liền lớn tiếng chửi bới chà đạp, dường như dìm con xuống để anh được cao lên. Lúc đó con đang bị trầm cảm rồi còn phải lo toan nhiều thứ. Mà chồng con cứ như vậy thật sự con quá sức chịu đựng. Nhiều lúc muốn tự tử hoặc muốn giết anh. Cuộc sống của con cứ như vậy, cứ luôn bị đẩy đến giới hạn, đến đường cùng. Những lúc đó con về nhà mẹ đẻ để được nghỉ ngơi yên tĩnh thì chồng con lại không chấp nhận vì sợ mất mặt, rồi lại tiếp tục chửi bới chà đạp. Thật là như ngục tù Thầy ạ. Con đã 1 lần quyết định từ bỏ rồi nhưng vì còn tình nghĩa và nhận ra tuy chồng sai lầm nhiều nhưng yêu thương con và căn bản cũng vì yêu mà có những lời lẽ đó, nên con tiếp tục vun đắp. Sau đó thì tuy chồng có ghen có tưởng tượng và con cũng mệt mỏi nhưng chồng con không đi quá xa như trước. Và rồi giờ con đang mang thai. Con thật sự mệt mỏi khi nói về chuyện hôn nhân nhưng con thật sự muốn nói với Thầy quá. Khi con về lại nhà chồng, vì con mang thai rất yếu nên không được làm việc nhiều, con cũng nói trước là con cần anh giúp những gì. Anh có lo có chăm sóc, nhưng rồi lại quá chén và về gây sự, chửi bới, đòi đánh con. Đêm đó con bị đau bụng và động thai. Đối với con đó là một tổn thương rất lớn. Con nói anh chừa đường lùi nhưng anh nói không cần. Nhưng ngày mai anh xem như không có chuyện gì, về chăm sóc con nhưng khi đó con đã tổn thương rồi. Rồi anh lại tiếp tục uống rượu ngày này qua ngày khác, rồi chửi bới xúc phạm khi con nhắc chồng chở đi khám. Chồng con rất xem nhẹ tình trạng động thai của con nên khi đưa con đi khám anh rất khó chịu, rồi khi bác sĩ nói nhập viện thì chồng nói không quan trọng. Con thật sự bất ngờ hết lần này đến lần khác. Nhưng con vẫn rất kiên nhẫn. Sau đó chồng vẫn chăm sóc con. Rồi một ngày khi chồng đi làm, ở nhà làm việc hơi nhiều một chút nên con bị động thai tiếp và có vẻ nặng hơn nên con nói với chồng quyết định về nhà mẹ và nhập viện. Chồng con không quan tâm và rất bực bội, tức giận nhưng vẫn đưa con về. Sau khi đưa con về chồng nhắn tin dựng chuyện con ngoại tình trong lúc chồng đi làm xa, và cho rằng đó không phải con anh. Thật sự con sốc thêm lần nữa. Con nhập viện trong tình trạng rất yếu. Rồi con nằm viện một mình chỉ có gia đình ngoại đến thăm. Đến nay con vẫn rất hận chồng, chưa bao giờ trong đời có một người đối xử với con như vậy, người mà con đã nghĩ rằng sẽ yêu thương con cho dù người đó đầy nhược điểm con vẫn chấp nhận. Thật sự trong lòng con vẫn còn tình thương, sự thông cảm nhưng nỗi hận thù và tuyệt vọng này quá lớn. Nó lớn tới mức con như bị ám ảnh, bị trầm cảm, con chỉ muốn giết anh ta hoặc muốn tự tử. Con cũng cảm thấy có lỗi với đứa con trong bụng vì con không thể nào nguôi hận. Con phải làm gì đây thưa Thầy? Con viết dài và kể lể nhiều nhưng hiện tại con cũng chỉ biết nói như vậy, mong Thầy thông cảm cho con. Kính Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ thầy, Thưa thầy ba con vừa mới mất được 1 tháng. Theo phong tục, và theo đạo Phật hòa hảo ở An Giang. Gia đình con cũng thực hiện cầu nguyện để hồi hướng cho vong linh ba con. Con có tìm đọc các câu trả lời về hồi hướng trong trang web. Nhưng về nhận thức bản thân con cũng không hiểu rõ được việc bản chất của hồi hướng. Khi cầu nguyện con chỉ biết cầu và hướng tâm theo cách mà mình cảm thấy hay muốn thứ mà mình nghĩ là ý niệm hồi hướng gửi cho người khuất . Nội dung gì thật sự sẽ rất mong lung. Về bản chất con chỉ biết đó là một ý niệm thành khẩn và thiện lành gửi gắm vào những cõi nào đó. Vậy có cần thiết làm rõ thông điệp hồi hướng không? và nên hiểu về hồi hướng như thế nào để tự bản thân có thể nhìn rõ việc mình làm ạ ? Xin thầy hoan hỉ giải đáp giúp con sự ngu muôi !

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính thưa Sư Ông! Tại chùa Bửu Long, nơi thờ xá lợi có mở cửa thường xuyên cho khách tham quan hay không? Con ước được nhìn thấy xá lợi 1 lần nhưng vì con ở xa ( tỉnh Tây Ninh ) nên con hỏi để đi đúng ngày, để được chiêm ngưỡng xá lợi. Con xin cảm ơn Sư Ông.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời