Câu hỏi:
Kính bạch Thầy! Con hiểu chánh niệm tỉnh giác là khi con làm mọi việc thì thân và tâm con thả lỏng bình thường. Khi tâm con suy nghĩ, chỉ bắt đầu suy nghĩ tới lúc kết thúc suy nghĩ con đều nhận biết trọn vẹn được sự suy nghĩ đó (có lúc thất niệm) và con đánh giá suy nghĩ đó thuộc loại tâm gì (tham, sân, si…), đa phần con thấy là suy nghĩ lung tung ạ. Những lúc chánh niệm tỉnh giác như vậy con cảm nhận được là mình đang ở thực tại như nó là (không phải quá khứ hay vị lai). Khi con chánh niệm tỉnh giác như vậy nguyên khí được bảo toàn tối đa làm việc đỡ mệt mỏi và không còn tình trạng hôn trầm thuỵ miên nữa. Cố gắng chánh niệm tỉnh giác, tuỳ duyên thuận pháp, quán Thân-Khẩu-Ý, giờ con thấy khổ đau, phiền não giảm nhiều. Con hiểu như vậy có đúng, sai hay thiếu những gì? Con có nói gì sai, mong Thầy hoan hỷ bỏ qua cho con. Con cảm ơn Thầy ạ.
Các chủ đề liên quan:
Xem câu trả lời