Các câu hỏi liên quan đến chủ đề: trình pháp & chiêm nghiệm

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Trong thời gian qua có lúc (tuy chỉ vài lần) con thấy mọi vật sáng bừng lên, ánh nắng sớm bừng lên trên bảng hiệu như lung linh lắm, cả hàng hóa trong nhà cũng bừng sáng 1 vẻ đẹp thật lạ. Lúc đó thật diệu kỳ Thầy ạ. Bây giờ con sống nếu biết khổ lúc đang khổ, cảm nhận nó, quan sát nó dù có khó chịu cũng biết là khó chịu rồi chưa đầy 5 phút là hết khổ, dù không làm gì hết. Bây giờ nhớ lại cũng không thấy khổ nữa mà chủ yếu là bài học gì từ việc gây ra khổ đó. Nhận biết được mình đang bất an hay đang vui đang buồn và mọi chuyện đúng như Thầy nói: cứ để pháp lo. Thầy rất bận rộn nhưng vẫn lo cho chúng con trên hỏi đáp này. Con cám ơn Thầy rất nhiều. Con nghĩ khi mình thành tâm nguyện sinh về Tịnh Độ và có câu “Bồ Tát bất thoái là bạn lữ”. Con nghĩ tâm nguyện đó đang đạt được ngay thế giới đang sống này đây không cần tìm kiếm ở đâu đó xa xôi. Con xin phép nhận là đệ tử của Thầy luôn. Cám ơn Thầy. Chúc Thầy luôn khỏe mạnh.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, Con hay đạp xe tập thể dục buổi tối, trong khi đạp xe con vẫn chánh niệm tỉnh giác, thấy rõ có vọng niệm thì con biết, khi không có thì con vẫn biết xong vẫn đạp xe bình thường, cảm giác thư thái nhẹ nhàng ạ. Rồi vô tình con quay ngang khu đất trống và nhìn thấy trăng tròn, tiếng dế kêu. Lúc đó con đang rỗng rang, tâm không nghĩ gì cả, tự nhiên con chạm mặt được với cái mà “không nghĩ thiện, không nghĩ ác, chính khi ấy…”, nó tròn đầy sáng suốt, định tĩnh, rộng lớn. Mắt thì thấy rõ trăng, tai thì nghe rõ tiếng dế. Con xin tri ân Sư và kính chúc Sư luôn mạnh khoẻ, tâm luôn bình an ạ. Kính.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Bạch Thầy, Nhờ sự dạy bảo của Thầy, giờ con chỉ sống cũng không cần nhớ kinh điển. Nhưng lạ là khi con chỉ sống thì con lại dễ dàng phát hiện ra những dính mắc của mình ạ. Lúc đầu ví dụ tâm con dính mắc hay nói một câu gì chưa đúng, một lát sau con mới phát hiện ra. Dần dần con phát hiện ra ngay. Hiện tại con đang ở giai đoạn phát hiện ra rồi, có những cái con có thể thấy là mình tự chuyển hóa, có những điều con chưa thể chuyển hóa được, đặc biệt khởi tâm muốn chyển hóa là sẽ không làm được. Kính mong thầy cho con xin một lời khuyên ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, Con xin gửi lòng biết ơn đến Thầy! Đã lâu rồi con không nghe pháp vì con cảm thấy mình cần phải trải nghiệm những bài học thực tế. Thời gian đầu thực hành lời Thầy dạy con sợ sai lắm và con chợt nhận ra rằng mình nên chấp nhận cả cái đúng và sai đó và cho nó là bài học. Sau những lúc như vậy con thường ngủ rất sảng khoái và mọi chuyện lại diễn ra đây màu sắc nhưng theo trật tự của nó. Con đã nói lên những gì con cảm nhận. Xin Thầy dạy bảo con! Con thành kính biết ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư, Con cách đây hai hôm có gửi thư về một bài trình pháp “Tâm bình thường thị đạo” ạ. Hôm nay con lại có bài thơ như vầy: Tâm bình thường là đạo Đạo không ở đâu xa Chỉ là ngay trước mắt Không có ta và người Cả vũ trụ mênh mông Cũng trong một chữ tâm Tâm sinh ra vạn thứ Vạn thứ lại che tâm Không lấy cũng không bỏ Ngay trong một tiếng thét Chỉ hai chữ “là đây”. Con lại phiền Sư nữa rồi ạ. Cái hiểu của con còn sơ cơ, mong Sư từ bi chỉ dạy con thêm để tỏ ngộ con đường sáng trong chánh pháp ạ. Con thành tâm tri ân Sư và kính chúc Sư luôn dồi dào sức khoẻ. Kính, Con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Sư, Con là người trình pháp hôm qua về cái rõ ràng thường biết của tự tánh ạ. Con cảm ơn Sư nhiều, quả như Sư nói, khoảnh khắc đó chính là lúc con phát hiện rõ ràng tâm mình. Đó là một khoảnh khắc kỳ diệu. Tâm con ngày càng rõ, mọi thứ xung quanh như vầng trăng sáng chiếu rõ hết mọi thứ, mặc dù vọng niệm đôi khi mù mịt nhưng tâm con tự sáng lại là mây mù tan rõ, lại trong sáng như bình thường ạ. Tuy nhiên con có một thắc mắc là con phát hiện tâm là một sự ngẫu nhiên, mà bây giờ con phải đi làm, rồi gây dựng sự nghiệp do ba con không đồng ý con đi theo con đường xuất gia. Vậy việc con tình cờ khám phá tâm mình có cản trở gì trong công việc, phát triển sự nghiệp không thưa Sư? Con chân thành tri ân Sư ạ. Kính, Con.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Sư, Con có trình pháp Sư vài lần thấy biết của con về tánh biết ạ. Con cảm ơn lời chúc mừng của Sư ạ, quả thật Sư làm con vững tin hơn rất nhiều. Và con thấy cuộc sống con bình tâm hơn, an lành hơn ạ. Hôm qua con gặp một trải nghiệm nhỏ, con xin được trình Sư xem giúp con là con đang thực hành đúng không. Con sau thời thiền chiều, con vào phòng nằm ngã lưng cho thoải mái chút, rồi con lấy điện thoại ra xem, bất giác con thấy mọi hình ảnh rất rõ, âm thanh cũng rõ ràng. Trong con dâng lên một phấn khích lạ, là tâm mình nó rộng rãi, rõ ràng chiếu lên từng đồ vật, từng âm thanh. Và con thấy rõ ràng là tâm mình nó vô niệm tự niệm, rõ ràng thường biết, chiếu rõ từng chiếc lá rơi, xe máy qua lại, âm thanh nào phân biệt rõ âm thanh nấy. Con từng nghe một vị thầy nói “Tâm mình tự sinh ra mọi sự vật mà lại bị các sự vật nó sinh ra đó làm quên đi chính nó” thì bây giờ con mới hiểu ạ. Con có trải nghiệm này có đúng không thưa Sư? Và từ nay con chỉ cần sống tuỳ duyên, làm việc biết làm việc, ăn biết ăn, phải không ạ? Mong Sư cho con thêm lời khuyên để cuộc sống con thêm màu sắc thiền vị mà vẫn hoà đồng với mọi người xung quanh. Con chân thành tri ân Sư và kính chúc Sư nhiều sức khoẻ, thân tâm thường an lạc.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính lễ Thầy! Hiện giờ con cũng không biết trình độ con ở đâu nữa, con chỉ biết đại khái là con ở dạng trung bình khá. Theo con thì tùy theo tâm: “Có thì có tự mảy may, không thì cả thế gian này cũng không”, tâm con đang ở trạng thái nửa có nửa không, vậy con xin Thầy dạy con cụ thể hơn ạ. Con cám ơn Thầy ạ.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con chào thầy! Con xin phép chia sẻ vài cảm nhận. Con nhận ra rằng mỗi suy nghĩ nương tựa nhau mà sinh ra, chúng không rời rạc mà thực sự có mối quan hệ cùng nhau, không có người nhận thấy suy nghĩ, chỉ có ý nghĩ mang nội dung của chúng. Cũng không có cái thực gọi là quá khứ, cũng như tương lai. Bao giờ cũng là bây giờ. Cái bây giờ là cái vĩnh cửu. Không có cái gọi là ngày mai, ngày mai là ảo tưởng cùng với hy vọng của cái tâm vọng động. Có mặt trời mọc và lặn (sự thật tương đối) nhưng không có ngày mai cũng như hôm qua. Ngày mai là ảo tưởng của toàn nhân loại. Không có cái gọi là quá khứ – quá khứ được xác nhận dưới dạng các sự việc yêu thích và ghét bỏ xung quanh 1 cá nhân – mà có hàng tỷ con người đang sống trên trái đất này thì làm sao chúng ta có thể nói quá khứ nào mới thật là quá khứ chứ? Con cảm ơn thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời