Các câu hỏi liên quan đến chủ đề: nguyên lý tu tập

Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy cho con hỏi, có một người ngoài đạo đã hỏi con địa ngục có thật không? Tại sao ngũ đại trọng tội thì có 3 tội là do phạm tới Tăng, Phật của Phật Giáo, như vậy không phải là đề cao Phật giáo quá sao. A La Hán hay phàm phu cũng là người sao lại có tội nặng tội nhẹ. Con còn kém cỏi dù biết người đó nói không đúng nhưng không biết sao để nói lại, mong Thầy hoan hỷ giúp con.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, Thầy có trả lời câu hỏi của một bạn hôm nay về lực từ trường (lực hấp dẫn) là “việc mong muốn được hay không còn tuỳ vào mức độ tâm”. Con chưa rõ ý Thầy là mức độ “phước đức” hay mức độ “mong muốn”? Vì con nghĩ nếu tùy duyên thuận pháp thì tuy quyết tâm làm, nhưng mức độ mong muốn thường chỉ vừa phải và thường được điều chỉnh, chứ không mạnh mẽ được như mong muốn của bản ngã (vì nghĩ vậy nên con thường không chủ động để ý hoặc thu hút lực hấp dẫn, tuy nghiệm lại kết quả con cũng thấy có lực này với mình thật)? Con cảm ơn Thầy.

Các chủ đề liên quan:

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con là người hỏi câu có nên thiền sự thở đối trị để tăng sức dẻo dai khi quán pháp không. Và Thầy hỏi lại cách con quán pháp có đúng hay không. Con nhận thấy mình không cố giải quyết pháp. Con chỉ xem ảo ái, dục tưởng từ đâu mà sinh khởi, phát triển ra sao, đi đến yên lặng và hoại diệt thế nào, sẽ đưa đến bài học, hậu quả gì. Ví dụ, con thấy ra ở quá khứ, mình đã ảo tưởng là vì lúc đó dính mắc, phóng đại trí tưởng tượng, không nhận rõ mức độ mạnh nhẹ, dài ngắn trong nhân duyên tương giao mình và người. Bây giờ tuy đã nhận ra đó là ảo tưởng, nhưng còn buồn phiền là vì luyến tiếc cái vui trong ảo tưởng đó. Ảo tưởng đó vẫn cứ tái hiện lên trong đầu là vì con còn thầm mong tương lai sẽ có lại nhân duyên đó. Tức là con bị lọt vào cho là, sẽ là, phải là. Khi quán duyên khởi như vậy thì con nhận ra mình khổ vì tham, mà tham là vì con si mê không thấu rõ nhân duyên, muốn thường còn và chưa thông về vô ngã. Về lý thuyết, con hiểu 1 cá thể có tâm từ nhiều kiếp, kết hợp với thái độ, nhận thức đời này mà tư ra các hoàn cảnh và các hành, chứ không phải do cái ta điều khiển, thành ra con không nên đem cái ta này để ảo tưởng, giận hờn, mong muốn điều gì từ một cái ta khác. Đó là con hiểu lý thuyết, nhưng khi quán xét từ lý thuyết này đến trải nghiệm thực trong vấn đề hiện tại để thấy ra bản ngã tham thì con lại thấy khó quá nên buồn ngủ. Con viết hơi dài, xin Thầy từ bi chỉ dạy. Con cảm ơn Thầy nhiều.

Các chủ đề liên quan:

| |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Con kính bạch Sư ông, Hôm nay con gặp phải một chuyện không vui. Con nhận thấy rằng mỗi khi gặp phải những chuyện không như ý, tâm con có xu hướng lẩn tránh. Nó không muốn đối diện với những điều khiến nó khó chịu. Nó phải tìm một điều gì đó để khỏa lấp: Nghe nhạc, hét thật to, đi đâu đó một mình… Con đang cố gắng thực tập như lời Sư ông chỉ dạy, nhưng con thấy thật khó làm sao. Tâm trạng con nhiều khi không thể “ngoi” lên được. Con thấy rất bức bối, nhưng lại loay hoay không ra được. Con xin Sư ông cho con lời khuyên. Con xin thành kính tri ân Sư ông!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, cho con xin hỏi: Khi căn tiếp xúc với trần thì chúng ta “trọn vẹn như nó đang là”, và câu: “Thiền là trở lại soi sáng thân và tâm mình qua sự tương giao với đời sống”. Hai câu này có mâu thuẩn nhau không Thầy, trọn vẹn như nó đang là thì con hiểu và đang thực hành, còn “soi sáng….” thì con không hiểu. Kính mong Thầy chỉ dạy. Kính chúc Thầy luôn được bình an!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông, Con xin tri ân Sư ông vì những lời chỉ dạy. Hôm nay con xin Sư ông từ bi chỉ dạy cho con về pháp lục hòa. Con đã được nghe giảng về pháp lục hòa nhưng việc áp dụng trên thực tế lại không hề dễ. Nhất là đối với những người trẻ tuổi. Trong một môi trường tập thể có nhiều ý kiến, quan điểm khác nhau làm thế nào để mình dung hòa? Con xin Sư ông hoan hỷ chia sẻ những kinh nghiệm của Sư ông cho con và những người trẻ tuổi có thể học hỏi được không ạ? Con được dạy rằng mình phải buông bỏ mọi quan kiến của mình, thậm chí kể cả nó có đúng đi chăng nữa. Nhưng làm thế nào để mình dung hòa chứ không phải là kẻ thụ động, không có chánh kiến, a dua, ai nói sao nghe vậy? Con kính tri ân Sư ông!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Thưa Thầy, làm thế nào để những thành tựu của một người tu hành thật sự không là chướng ngại của họ. Con đang thực tập từ kẻ không biết tu, đến lúc biết tu, lúc phước mỏng đến lúc phước dày lên từng chút một, rồi con có chút hãnh diện len lỏi vào, thấy sợ khi tỉnh giác. Con muốn mình thanh tịnh ngay trong nỗi khổ niềm đau và thanh tịnh trong cả sự vinh quang và thành tựu. Con vẫn biết các pháp có sanh thì có diệt, thường nhắc nhở không níu kéo tư tưởng vào pháp, nhưng thấy vất vả lắm. Xin thầy chỉ dạy thêm cho con. Tri ân Thầy.

Các chủ đề liên quan:

| | | | |

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Chào Thầy, Con xin hỏi, có lần con nghe Thầy giảng “thiền là trở lại soi sáng thân và tâm mình qua sự tương giao với đời sống bên ngoài”. Nếu là đúng như vậy, con xin hỏi Thầy là thầy nói theo ý Thầy hay lời Phật. Con xin cảm ơn Thầy!

Các chủ đề liên quan:

|

Xem câu trả lời
Ngày gửi:

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông, Con có câu hỏi này, kính xin Sư ông hoan hỷ chỉ dạy cho con. Con có đọc trong một cuốn dạy thiền quán tâm, trong đó có dạy đại ý rằng: khi có một đối tượng khởi lên, sẽ có một tâm quan sát đối tượng đó (tạm gọi là tâm quan sát), nhưng đồng thời cũng có một tâm khác đang “biết” cái tâm quan sát này, con tạm vẽ sơ đồ trong cuốn sách đó như vậy: tâm biết < tâm quan sát < đối tượng. Ban đầu con không hiểu lắm. Nhưng trong giờ đi kinh hành ngày hôm nay, con chợt "lờ mờ" nhận ra điều gì đó. Con đi kinh hành, ban đầu là niệm Phật, sau thấy không an định, con chuyển qua niệm hơi thở, rồi tiếp nữa là chú ý bước chân... nói chung là cứ rối mù cả lên. Con nghe Sư ông dạy rằng không cần thiết phải tập trung vào một đối tượng nào cả, "đang sao biết vậy", nhưng nhiều khi con thực hành thì lại bị cuốn vào tình trạng suy nghĩ mông lung. Chợt con nghĩ đến lời dạy trong cuốn thiền quán tâm kia và lời khuyên của Sư ông "Ồ!Không phải là biết xung quanh như thế nào, thở làm sao, chân bước làm sao, gió đang thổi, dế đang kêu... bởi vì quá nhiều thứ như vậy, mình dễ bị phân tâm chạy theo ngoại cảnh. Vậy thì cái biết này phải là một cái gì khác. Tức là có một cái "tâm biết" đang "theo dõi" cái tâm lăng xăng kia, giống như sơ đồ mà con ghi ở trên. Và thời gian đầu, mình chỉ cần biết, chỉ cần "theo dõi" mình cái tâm lăng xăng này thôi. Như vậy mình sẽ khỏe hơn nhiều so với việc hết "ngó" hơi thở, lại "ngó" bước chân... Không biết con suy nghĩ vậy có đúng không thưa Sư ông? Con có thêm một câu hỏi nữa là người ta nói "quán tâm", nhưng tâm là thứ không hình, không tướng, cũng chẳng thể dùng lời diễn đạt, thì làm sao quán? Nhiều khi con nghĩ đến ví dụ giống như con và cái bóng của chính mình. Giống như là mình đang "tách" cái tâm ra, độc lập, riêng biệt để quan sát "chính mình" vậy. Không biết con nghĩ vậy có bị sai lệch không? Con kính xin Sư ông cho con sự chỉ dạy. Con kính tri ân Sư ông!

Các chủ đề liên quan:

| | |

Xem câu trả lời